BỘ NGOẠI GIAO HOA KỲ CÔNG BỐ PHÚC TRÌNH HÀNG NĂM VỀ TÌNH TRẠNG VI PHẠM NHÂN QUYỀN TẠI VIỆT NAM.


             SỰ THẬT – CÔNG LÝ – TÌNH YÊU

Do Minh Tuyen

                        BẢN PHÚC TRÌNH

BỘ NGOẠI GIAO HOA KỲ CÔNG BỐ PHÚC TRÌNH HÀNG NĂM VỀ TÌNH TRẠNG VI PHẠM NHÂN QUYỀN TẠI VIỆT NAM.

Phúc trình về tình hình nhân quyền tại Vietnam năm 2014

Việt Nam

Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam là một nhà nước độc tài cai trị bởi một đảng duy nhất, Đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN), và do Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng, và Chủ tịch nước Trương Tấn Sang. Các cuộc bầu cử Quốc hội gần đây nhất, được tổ chức trong năm 2011, đã không tự do và cũng không công bằng, mặc dù có hạn chế cạnh tranh giữa các ứng cử viên Đảng. Các nhà chức trách duy trì quyền kiểm soát hiệu quả các lực lượng an ninh.

Các vấn đề về quyền con người quan trọng nhất của nước này đã bị hạn chế  nghiêm trọng bởi chính phủ liên quan đến các quyền chính trị của công dân, đặc biệt là quyền thay đổi chính phủ thông qua các cuộc bầu cử tự do và công bằng; giới hạn về tự do dân sự của công dân, trong đó có quyền tự do hội họp và biểu thức; và không bảo vệ đầy đủ các quyền của công dân theo đúng thủ tục, bao gồm bảo vệ chống lại giam giữ tùy tiện. Ngày 1 tháng Giêng, Chủ tịch nước đã ký và ban hành sửa đổi đáng kể đối với hiến pháp, trong đó có một chương riêng về nhân quyền, nhưng chính phủ vẫn chưa ban hành thực thi pháp luật để thực hiện lợi ích cụ thể liên quan đến chương này.

Vi phạm nhân quyền cụ thể bao gồm tước bỏ một cách tùy tiện và trái pháp luật đối với cuộc sống của người dân; các cuộc tấn công bởi cảnh sát và các biện pháp trừng phạt; bắt bớ và giam giữ các nhà hoạt động chính trị; cảnh sát tiếp tục ngược đãi những kẻ bị tình nghi trong các vụ bắt giữ và giam cầm, bao gồm cả việc sử dụng vũ lực gây chết người và điều kiện nhà tù khắc khổ; từ chối quyền được xét xử công bằng và nhanh chóng. Hệ thống tư pháp là không rõ ràng và thiếu tính độc lập, ảnh hưởng chính trị và kinh tế thường xuyên ảnh hưởng đến kết quả của ngành tư pháp. Các quyền tự do bị hạn chế bởi chính phủ như ngôn luận và báo chí và các nhà bất đồng chính kiến ​​bị đàn áp; hạn chế tự do internet và tự do tôn giáo; duy trì giám sát thường xuyên các nhà hoạt động; và tiếp tục hạn chế quyền riêng tư và tự do hội họp, lập hội và phong trào. Số lượng các tổ chức phi chính phủ độc lập (NGOs) đã tăng trưởng đáng kể, nhưng dưới sự chi phối của chính quyền. Chính phủ, tuy nhiên, tiếp tục kiểm soát đăng ký của các tổ chức phi chính phủ lớn mạnh, bao gồm cả các tổ chức nhân quyền. Các nhà chức trách cho phép một số lượng ngày càng tăng của các tổ chức NGO quốc tế đến thăm đất nước, nhưng dưới sự giám sát của chính phủ. Chính quyền và các NGO ghi số cao hơn các vụ nạn nhân buôn người, có thể do nhu cầu ngày càng tăng giữa các quốc gia láng giềng cũng như quyết định của đất nước trong năm 2012 để tăng cường nỗ lực để theo dõi và điều tra vụ việc. Đàn ông, phụ nữ và trẻ em là nạn nhân của nạn buôn người, nhưng hầu hết các nạn nhân là phụ nữ dân tộc thiểu số và trẻ em gái dành cho Trung Quốc. Nhiều nạn nhân đã di cư ra nước ngoài để làm việc và đã phải chịu buôn bán tình dục hoặc lao động cưỡng bức. Chính phủ duy trì các giới hạn về quyền của người lao động trong việc thành lập và tham gia công đoàn độc lập, cũng không thực thi các điều kiện làm việc an toàn và lành mạnh đầy đủ. Lao động cưỡng bức đối với trẻ em vẫn tồn tại, đặc biệt là trong các ngành nghề nông nghiệp.

Chính phủ thỉnh thoảng mới có hành động khắc phục, kể cả truy tố, chống lại các quan chức vi phạm luật pháp, và các sĩ quan cảnh sát đã hành động sai mà không bị trừng phạt. Nạn tham nhũng trong ngành cảnh sát tiếp tục tồn tại.

Mục 1. Tôn trọng sự toàn vẹn của con Người, bao gồm sự Tự do:

a. Tước bỏ mạng sống một cách tuỳ tiện hoặc bất hợp pháp

Báo cáo đã nêu ra các quan chức hoặc các tác nhân khác dưới sự chỉ huy của Bộ Công an (MPS) giết người tùy tiện, trái pháp luật, bao gồm trong các báo cáo ít nhất bảy người chết khi bị tạm giữ, cũng như một số hồ sơ cao cáo buộc lạm dụng bởi cán bộ sử dụng vũ lực gây chết người . Trong hầu hết các trường hợp chính quyền địa phương cung cấp ít thông tin liên quan đến cuộc điều tra về những cái chết này, mặc dù gia tăng các quan chức cảnh sát có trách nhiệm trong chính phủ.

Vào tháng hai 2014, Huỳnh Nghĩa chết tại nhà của ông sau khi bị cảnh sát hành hung trong một cuộc thẩm vấn tại tỉnh Đắk Nông. Ba sĩ quan cảnh sát thừa nhận với các nhà điều tra tỉnh họ đã hành hung ông Nghĩa sử dụng dùi cui và bàn tay của họ. Chính phủ không cung cấp thêm thông tin về cái chết của ông Nghĩa hoặc xác nhận cho dù họ đang điều tra về các cuộc hành hung.

Ngày 18 tháng 9, tòa án Hà Nội kết án bốn nhân viên cảnh sát vì tội giết ông Nguyễn Mậu Phú, người mà họ đã tra tấn đến chết tại đồn công an địa phương vào năm 2012. Tòa án kết án bốn cán bộ đến từ tám đến 16 năm tù giam.

b. Sự biến mất

Không có báo cáo mới của vụ mất tích.

c. Tra tấn và các tội ác, vô nhân đạo hoặc hành hạ hoặc trừng phạt

Luật pháp nghiêm cấm lạm dụng thân thể của người bị tạm giam, nhưng nghi phạm thường được báo cáo bị ngược đãi bởi cảnh sát và nhân viên trung tâm giam giữ cai nghiện trong quá trình bắt giữ, tạm giam. Ngày 02 tháng 6, Bộ Công an chính thức bày tỏ sự quan tâm của mình trong hợp tác quốc tế để thực hiện và thực thi Công ước LHQ về chống Tra tấn (UNCAT), mà đã được phê chuẩn vào tháng Mười Một. Chính phủ đã tổ chức hai cuộc hội thảo tại Hà Nội và Thành phố Hồ Chí Minh cho cán bộ vào các quy định chính của UNCAT.

Các nhà hoạt động chính trị và tôn giáo và gia đình họ đã cáo buộc nhiều và đôi khi nghiêm trọng về các trường hợp quấy rối bởi cảnh sát và các quan chức của Bộ, từ hăm dọa đến xúc phạm lẫn lạm dụng một cách nghiêm trọng hơn, chẳng hạn như các cuộc tấn công vào nhà của họ với những cục đá bởi cảnh sát mặc thường phục. Các nhà hoạt động cũng báo cáo về các cuộc tấn công đối với họ và gia đình của họ đã gây ra chấn thương và thương tích nặng phải nhập viện.

Ví dụ, nhà báo tự do Trương Minh Đức đã báo cáo bị cảnh sát ở Bình Dương hành hung anh ta hai lần, lần đầu tiên vào ngày 08 tháng 9 trong khi đi du lịch với đồng nghiệp nhà hoạt động Đỗ Thị Minh Hạnh và một lần nữa vào ngày 02 Tháng Mười Một, trong khi một mình. Ông Đức tuyên bố rằng sau mỗi vụ việc, ông đã phải nhập viện do bị chấn thương.

Năm Tín đồ Phật Giáo Hòa Hảo, trong đó có Bùi Văn Lượt, người đứng đầu Hiệp hội Phật giáo Hòa Hảo ở Vĩnh Long, và phó Hiệp hội ông Lê Văn Sóc, tuyên bố cảnh sát mặc thường phục ở tỉnh Vĩnh Long đã tấn công họ vào ngày 09 tháng 4 khi họ đang trở về nhà từ  nơi cầu nguyện và trong lúc đang thiền tại nơi cư trú khác của Hòa Hảo.

Nhà hoạt động Trần Thị Nga báo cáo năm cá nhân hành hung cô trước mặt hai đứa con nhỏ của cô vào ngày 25 tháng 05, chị Nga tuyên bố trong một báo cáo rằng cảnh sát đã đánh cô bằng ống sắt vào vai và tay cô và đã đe dọa cô bằng lời nói. Cảnh sát bất cứ ai sau đó cũng đã không bị buộc tội đối với các cuộc tấn công của họ.

Trong tháng Năm, cô Nguyễn Ngọc Lua tuyên bố cán bộ của Bộ công an tại thành phố Hồ Chí Minh đã hành hung và lột quần áo của cô ra sau khi cô tham gia vào một cuộc biểu tình chống Trung Quốc. Vào ngày 26 tháng 08, cô Lua đi du lịch đến tỉnh Đồng Tháp để tham dự phiên tòa của Bùi Thị Minh Hằng, nơi nhiều nhân chứng đã báo cáo bị Công an tỉnh bắt giữ và sau đó tấn công cô cho đến khi cô bất tỉnh.

Dân oan khiếu kiện đất đai đã cáo buộc rất nhiều và thường xuyên các trường hợp của Bộ công an và cơ quan thực thi pháp luật địa phương về quấy rối bản thân và đe dọa họ tại các địa điểm trưng dụng đất trên cả nước, bao gồm nhưng không giới hạn ở Hà Nội (Làng Dương Nội); Thái Nguyên (huyện Đại Từ); Hà Tĩnh (huyện Kỳ Anh); Nghệ An (huyện Quỳnh Lưu); Ninh Thuận; và các tỉnh Đồng Nai. Hầu hết các hành động liên quan đến tước bỏ quyền sở hữu đất đaivà hỗ trợ các dự án phát triển kinh tế xã hội.

Dân oan khiếu kiện tại Hà Nội, Thành phố Hồ Chí Minh, Đà Nẵng và một số tỉnh ở đồng bằng sông Cửu Long tiếp tục báo cáo các quan chức thực thi pháp luật Bộ công an và địa phương đã tấn công họ trong các cuộc tụ họp ôn hòa. Trần Ngọc Anh của Phong trào Liên đới Dân oan Tranh đấu tuyên bố cô đã bị cảnh sát Bộ công an  tấn công nặng nề và cô bị thương vào đầu phải nhập viện.

Trong tháng 5 năm 2013, Viện kiểm sát nhân dân thành phố Tuy Hòa khởi tố năm cảnh sát với việc sử dụng nhục hình trong cuộc thẩm vấn Ngô Thanh Kiều, người đã chết vì vết thương của mình. Ngày 03 Tháng Tư, Tòa án nhân dân tuyên án một cán bộ đến 05 năm tù và các sĩ quan khác án ít hơn, nhưng vào ngày 08 Tháng Bảy, Tòa án tỉnh Phú Yên đã mở lại đối với các trường hợp trên sau chỉ trích của Chủ tịch Sang về bản án quá khoan dung.

Ngày 13 tháng 8, 2013, Toà án nhân dân tỉnh Đắk Lắk kết án hai sĩ quan cảnh sát đến 18 tháng tù cho mỗi người trong trường hợp đánh đập dẫn đến tử vong đối với Y Ket Bdap và Y Abuil Bkrong ở tỉnh Đắk Lắk. Cảnh sát bắt giữ hai nghi can này trong Tháng 11 năm 2013 vì tội ăn cắp gia súc.

Điều kiện Nhà tù và trại giam

Điều kiện nhà tù khắc khổ nhưng nói chung không đe dọa tính mạng. Tình trạng quá tải, không đủ chế độ ăn uống và thức ăn dơ bẩn, thiếu nước sạch và vệ sinh kém vẫn là vấn đề nghiêm trọng.

Điều kiện vật chất: Bộ công an đã không công bố số liệu chính thức của tù nhân và người bị giam giữ. Trung tâm Quốc tế từ các Tổ chức Phi Chính phủ nghiên cứu về Nhà tù báo cáo 130 ngàn 180 tù nhân của giữa năm 2012, bao gồm cả người bị giam giữ trước khi xét xử; 12,6 phần trăm là phụ nữ. Các nhà chức trách thường được tổ chức giam giữ đàn ông và phụ nữ một cách riêng biệt, với một số trường hợp ngoại lệ được báo cáo trong các trại giam địa phương, nơi không gian thường được giới hạn. Các nhà chức trách thường giam giữ những người chưa thành niên trong nhà tù một cách riêng biệt với người lớn, nhưng vào những dịp hiếm hoi, họ đã giam giữ thanh thiếu niên trong trại giam với người lớn trong thời gian ngắn do thiếu không gian.

Các tù nhân được tiếp cận với dịch vụ chăm sóc y tế cơ bản, mặc dù trong nhiều trường hợp các quan chức ngăn chặn các thành viên gia đình từ việc cung cấp thuốc cho các tù nhân. Các thành viên trong gia đình của các nhà hoạt động bị bắt giam những người có kinh nghiệm vấn đề sức khỏe tuyên bố điều trị y tế là không đầy đủ và dẫn đến các biến chứng sức khỏe lâu dài hơn. Trong tháng 05 Ngô Hào, một tù nhân tại nhà tù Xuân Phước, bị cáo buộc ông đã không được tiếp cận với thuốc thích hợp hoặc điều trị khác cho bệnh dạ dày của mình. Các thành viên gia đình của Hòa Hảo nhà hoạt động Mai Thị Dung báo cáo cơ quan công an tại nhà tù Thanh Xuân tiếp tục từ chối điều trị y tế thích hợp cho cô khi bị tê liệt ở chân, sỏi mật, và các bệnh khác của cô.

Điều kiện sức khỏe nghiêm trọng làm trầm trọng thêm bởi chăm sóc y tế kém và chậm, vệ sinh kém và suy dinh dưỡng gây ra hầu hết các trường hợp tử vong trong nhà tù. Các thành viên gia đình bị cáo buộc làm chết một số tù nhân ‘do bởi lực lượng của cơ quan.

Các tù nhân thường được yêu cầu làm việc nhưng không nhận được tiền lương. Các nhà chức trách đặt các tù nhân bị biệt giam trong thời gian tiêu chuẩn ba tháng. Một số tù nhân chính trị đã báo cáo bị đưa vào biệt giam thường xuyên hơn là những tù nhân hình sự. Các quan chức Bộ công an thường cấm đọc và viết tài liệu, đặc biệt là các tù nhân chính trị. Thành viên gia đình tiếp tục thực hiện tuyên bố đáng tin cậy rằng tù nhân nhận được thực phẩm bổ sung hoặc ưu đãi khác bằng cách trả tiền hối lộ cho các quan chức nhà tù.

Các nhà chức trách thường gửi các tù nhân chính trị được chỉ định đặc biệt đến các nhà tù giam giữ các tội phạm hình sự, và trong hầu hết trường hợp, giam giữ tù nhân chính trị tách biệt với các tù nhân hình sự. Chính quyền hoàn toàn cô lập một số tù nhân chính trị cao cấp. Nhiều nhà hoạt động báo cáo các quan chức của Bộ công an tra tấn tù nhân lương tâm để lấy lời thú tội hoặc sử dụng các phương tiện khác để tạo ra việc nhận tội bằng văn bản, trong đó có hướng dẫn các tù nhân khác tấn công họ.

Một số cựu tù nhân lương tâm đã báo cáo các tù nhân nhận được rất ít thực phẩm và chất lượng kém. Một số cựu tù nhân cho biết họ chỉ nhận được hai bát nhỏ gạo và rau hàng ngày, thường được pha trộn bao gồm cả miếng nhỏ phân thú vật, côn trùng, và đá.

Quản lý: Trong khi bị kết án tù có thể rất dài, chính quyền đã không ép buộc các tù nhân để phục vụ ngoài bản án tối đa của họ. Không có hệ thống hoạt động của thanh tra nhà tù, nhưng pháp luật quy định về giám sát việc thi hành án hình sự do Quốc hội, Hội đồng nhân dân và Mặt trận Tổ quốc Việt Nam (VFF), một nhóm làm chuyên giám sát các tổ chức xã hội do chính phủ Nhà nước tài trợ.

Các nhà chức trách giới hạn tù nhân trong việc thăm gia đình 30 phút mỗi tháng và các thành viên gia đình thường được phép cung cấp cho các mục khác nhau, bao gồm cả tiền bạc, thực phẩm bổ sung, và bộ đồ cho các tù nhân. Các thành viên trong gia đình của các tù nhân chính trị tiếp tục báo cáo bị giám sát của chính phủ và quấy nhiễu bởi các quan chức an ninh cũng như sự can thiệp thường xuyên với công việc của họ, học hành, và các hoạt động tài chính. Ngược lại với các năm trước, chính quyền Bộ công an phê duyệt một số yêu cầu của các nhà ngoại giao nước ngoài để đáp ứng với các tù nhân.

Ngược lại với thực hành bình thường đối với các tù nhân hình sự, chính quyền thường xuyên chuyển các tù nhân chính trị đến các cơ sở xa gia đình, gây khó khăn cho các thành viên gia đình đến thăm họ. Trong tháng Sáu, Bộ công an chuyển Lê Quốc Quân từ trại giam Hỏa Lò tại Hà Nội ra nhà tù An Diệm tại tỉnh Quảng Nam.

Các nhà lãnh đạo tôn giáo và các cựu tù nhân lương tâm đã báo cáo bị các quan chức Bộ Nội vụ không cho phép các tù nhân để tiến hành các nghi lễ tôn giáo hoặc nhận các chuyến thăm của các nhà lãnh đạo tôn giáo. Cựu tù nhân báo cáo cơ quan chức năng không cho phép các tù nhân có các văn bản tôn giáo trong trại giam. Các quan chức Bộ Nội vụ không cho phép sở hữu các văn bản quy phạm pháp luật khác ngoài các ấn phẩm chính thức của Đảng.

Giám sát độc lập: Các Ủy ban Chữ thập đỏ quốc tế (ICRC) không yêu cầu cũng không tiến hành thăm tù trong năm. Tuy nhiên, các cuộc thảo luận với các cơ quan chức năng tiếp tục trên một đề nghị ICRC dịch vụ và chuyên môn trong việc đánh giá các điều kiện giam giữ tù nhân và điều trị.

d. Bắt giữ tùy tiện hoặc giam giữ

Luật cho phép các chính phủ bắt giữ và tạm giữ người theo quy định bởi luật an ninh quốc gia mơ hồ. Chính phủ tiếp tục bắt bớ và giam giữ những cá nhân vì đã bày tỏ một cách ôn hòa quan điểm chính trị hoặc tôn giáo theo quy định của pháp luật khác của bộ luật hình sự, bao gồm cả “gây rối trật tự công cộng” (Điều 245), “chống người thi hành công vụ” (Điều 257), hay “lợi dụng quyền tự do dân chủ “(điều 258). Các nhà chức trách thường xuyên giam giữ hoặc quản thúc tại gia các nhà hoạt động

Vai trò của cảnh sát và Thiết bị an ninh

Bộ Nội vụ là cơ quan chịu trách nhiệm cho an ninh nội bộ và kiểm soát cảnh sát quốc gia, an ninh quốc gia cơ quan điều tra đặc biệt, và các đơn vị an ninh nội bộ khác. Quân đội thực hiện các chức năng an toàn công cộng trong khu vực biên giới và hỗ trợ các hoạt động cưỡng chế tịch thu đất. Mặc dù Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng đã ban hành một quyết định cấm quân đội tham gia vào các cưỡng chế trưng thu đất, đã có báo cáo chính thức của quân đội tham gia vào các hành động cưỡng chế đó. Cục Điều tra của Viện kiểm sát nhân dân tối cao (văn phòng công tố) xem xét các cáo buộc lạm dụng bởi lực lượng an ninh và các cơ quan thực thi pháp luật.

Uỷ ban nhân dân đã có một số cơ quan trên các lực lượng cảnh sát ở cấp tỉnh, huyện, và cấp địa phương. Mặc dù Viện Kiểm sát nhân dân tối cao có thẩm quyền điều tra lực lượng an ninh lạm dụng, tổ chức cảnh sát hoạt động với sự thận trọng, ít minh bạch và giám sát chung chung có giới hạn. Ở cấp xã, lực lượng bảo vệ gồm dân phòng hỗ trợ cảnh sát. Cảnh sát nói chung có hiệu quả trong việc duy trì trật tự công cộng, nhưng khả năng của cảnh sát, đặc biệt là điều tra, rất hạn chế. Đào tạo cảnh sát và các nguồn lực chưa đủ. Một số chính phủ nước ngoài vẫn tiếp tục hỗ trợ trong đào tạo cảnh sát tỉnh và cán bộ quản lý nhà tù để nâng cao kỹ năng chuyên môn của họ.

Thủ tục bắt giữ và điều trị người bị giam giữ

Bộ luật có các quy định liên quan đến thủ tục bắt giữ và điều trị người bị giam giữ trước khi xét xử vụ án. Cảnh sát và các cơ quan điều tra khác thường được thực thi các trát bắt, tạm giữ, tạm giam và. Bởi cảnh sát pháp luật nói chung cần một quyết định của Viện kiểm sát nhân dân bắt giữ một nghi can, mặc dù trong một số trường hợp hạn chế mà họ đang rất cần một quyết định của tòa án. Trong hầu hết các trường hợp Viện kiểm sát nhân dân,, và cấp huyện của tỉnh nhà nước đã ban hành lệnh bắt giữ như vậy. Trong những trường hợp khẩn cấp, chẳng hạn như khi có bằng chứng cho thấy một người đang chuẩn bị thực hiện tội phạm hoặc khi cảnh sát bắt được một người trong các hành vi phạm tội, cảnh sát có thể thực hiện một vụ bắt giữ mà không có giấy phép. Trong trường hợp này, Viện kiểm sát nhân dân phải ra quyết định phê chuẩn hoặc không phê chuẩn việc bắt giữ trong vòng 12 giờ sau khi nhận được thông báo từ cảnh sát.

Viện kiểm sát nhân dân phải ra quyết định để bắt đầu một cuộc điều tra hình sự chính thức của một tù nhân trong thời hạn ba ngày kể từ ngày bắt giữ; nếu không, cảnh sát phải thả các nghi can. Luật cho phép Viện kiểm sát để yêu cầu hai phần mở rộng ba ngày bổ sung cho phép gia hạn thời gian tạm giữ giới hạn tối đa là chín ngày.

Luật pháp tạo điều kiện cho tù nhân có luật sư từ thời điểm giam giữ của họ, nhưng chính quyền tiếp tục sự chậm trễ quan liêu của họ để từ chối kịp thời tư vấn pháp lý. Trong trường hợp điều tra theo luật an ninh quốc gia, chính phủ có thẩm quyền để ngăn cấm luật sư bảo vệ các khách hàng của họ cho đến sau khi họ hoàn thành một cuộc điều tra và chính thức buộc tội nghi phạm có tội, thường sau khoảng bốn tháng.

Theo luật điều tra trong trường hợp an ninh quốc gia có thể được mở rộng và từ chối tiếp cận với luật sư lên đến 20 tháng. Trong nhiều trường hợp như vậy, các luật sư đã không được cung cấp quyền tham gia với các khách hàng của họ hoặc các bằng chứng chống lại họ cho đến khi ngay trước khi vụ án đã xét xử và không có đủ thời gian để chuẩn bị trường hợp của họ. Theo luật chỉ những trường hợp liên quan đến người chưa thành niên, người bị khuyết tật về tâm thần hoặc thể chất, và những người bị chính thức buộc tội vốn đòi hỏi chính quyền phải yêu cầu Đoàn luật sư địa phương hoặc chỉ định một luật sư.

Luật pháp yêu cầu cơ quan chức năng thông báo cho người bị tạm giữ, bị cáo buộc một tội phạm, hoặc xét xử với một tội phạm các quyền của mình theo quy định của pháp luật, bao gồm cả quyền có luật sư. Theo hầu hết các trường hợp, một khi tư vấn, các bị cáo là người chịu trách nhiệm xin luật sư riêng của họ. Theo luật, luật sư bào chữa có nghĩa vụ để bắt đầu việc bảo vệ khách hàng của họ kể từ khi các cơ quan chức năng ra quyết định tạm giữ hành chính.

Luật pháp cho phép người bào chữa có mặt trong lúc điều tra khách hàng của họ. Luật pháp cũng đòi hỏi chính quyền phải cung cấp cho luật sư tiếp cận với trường hợp các tập tin và cho phép họ để sao chép tài liệu. Luật sư thường là có thể thực hiện các quyền. Những đại diện cho các tù nhân chính trị nhạy cảm báo cáo khó khăn đáng kể thực hiện trách nhiệm của mình và thực hiện các quyền của mình theo luật pháp. Nhiều tù nhân, đặc biệt là những người bị giam giữ tội an ninh quốc gia, báo cáo bị hạn chế tiếp cận với các tài liệu và thông tin mà sẽ hỗ trợ trong việc chuẩn bị các văn bản pháp lý của họ, bao gồm cả bộ luật hình sự.

Cảnh sát thường thông báo gia đình về nơi tù nhân ‘, nhưng các thành viên trong gia đình có thể ghé thăm một tù nhân chỉ với sự cho phép của người nghiên cứu. Trong thời gian điều tra, cơ quan chức năng thường từ chối các thành viên trong gia đình đến thăm gặp, đặc biệt là trong trường hợp an ninh quốc gia. Trước khi một bản cáo trạng chính thức, tù nhân có quyền thông báo cho các thành viên gia đình, mặc dù Bộ Nội vụ đã tổ chức một số tù nhân bị nghi ngờ vi phạm an ninh quốc gia biệt giam. Thời gian dành cho tạm giam được tính vào thời gian phục vụ khi bị kết tội và tuyên án.

Ví dụ, vào đầu năm nay, chính quyền từ chối yêu cầu gia đình đến đến thăm nhà hoạt động Bùi Thị Minh Hằng và Nguyễn Văn Minh cho sáu và năm tháng, mỗi người.

Đối với tội phạm xâm phạm an ninh quốc gia cũng như một số hành vi phạm tội đặc biệt nghiêm trọng, tòa án có thể áp dụng quản chế hành chính hoặc bị giam giữ một cá nhân trong thời gian 1-5 năm sau khi hoàn thành các bản án. Điều khoản của án treo thường bao gồm giam đến một nơi cư trú và tước quyền bầu cử, ứng cử, hoặc thực hiện các chính quyền hoặc nghĩa vụ quân sự.

Theo pháp luật trước đây về xử phạt hành chính, người bán dâm và người nghiện ma túy có thể bị giam giữ tại “tổ chức cai nghiện bắt buộc” (thường được gọi là ” trung tâm 05″ và “06” cho người bán dâm và người nghiện ma túy, mỗi trường hợp). Bắt đầu từ ngày 1 tháng 1, gái mại dâm là không còn bị giam giữ theo pháp luật, trong khi cơ quan chức năng có quyền tạm giữ người nghiện ma túy tại “cơ sở bắt buộc cai nghiện.” Cung cấp pháp lý mới này đòi hỏi cơ quan chức năng đóng tất cả các trung tâm 05. Hơn nữa, luật mới đòi hỏi phải có một thủ tục pháp lý trước khi bất kỳ cá nhân nào được gửi đến một cơ sở cai nghiện bắt buộc. Như vậy khi tòa án nhân dân cấp huyện bắt đầu xem xét những trường hợp này chứ không phải là chủ tịch của Ủy ban nhân dân cấp huyện, mà đã thực hiện thường xuyên trong quá khứ. Theo thống kê chính thức, chính quyền đã tổ chức hơn 43.000 cá nhân trong 121 trại giam ma túy của cả nước, phần lớn trong số đó đã được gửi đến các trung tâm trước khi các quy định pháp luật mới có hiệu lực và kết quả là đã phân công hành chính để buộc cai nghiện và không xem xét pháp lý.

Tại các trung tâm này, theo một báo cáo từ các Tổ chức Phi Chính phủ năm 2011, cơ quan chức năng bị cáo buộc là áp buộc cá nhân thực hiện “lao động trị liệu” như  may mặc và sản xuất gạch dưới các điều kiện khắc nghiệt (xem phần 7.b.). Theo luật mới, người bị giam giữ trong các cơ sở cai nghiện bắt buộc có thể làm việc không quá ba giờ mỗi ngày. Bộ Lao động, Thương binh và Xã hội (Bộ LĐTBXH) công bố công khai các mục tiêu giảm số lượng các cơ sở cai nghiện bắt buộc từ 121 đến 40 năm 2020.

Luật cho phép tại ngoại như một biện pháp để thay thế tạm giam, nhưng nó hiếm khi được sử dụng. Luật pháp cho phép các nhà điều tra, các công tố viên, hoặc tòa án cho phép việc ký quỹ tiền hoặc tài sản có giá trị để đổi lấy tiền bảo lãnh. Một ủy ban liên ngành cung cấp các hướng dẫn thực hiện để cung cấp pháp lý này trong tháng 11 năm 2013.

Bắt giữ tùy tiện: bắt giữ tùy tiện và giam giữ, đặc biệt đối với các nhà hoạt động chính trị, vẫn là một vấn đề nghiêm trọng (xem phần 2.a.).

Các nhà chức trách bắt giữ và giam cá nhân về những cáo buộc của tiết lộ bí mật nhà nước, lật đổ, lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của nhà nước, tiến hành tuyên truyền chống nhà nước, phá hoại sự thống nhất của nhà nước, và các tội phạm khác như một phương tiện để đàn áp bất đồng chính kiến ​​và vận động công cộng.

Luật pháp Xử lý vi phạm hành chính có hiệu lực vào tháng Bảy năm 2013, ngoại trừ một số quy định liên quan đến việc xử lý các trường hợp do Toà án nhân dân có hiệu lực từ ngày 1 tháng Giêng Trong số các quy định khác của pháp luật phác thảo các thủ tục tư pháp mới để thay thế cho hệ thống giam giữ hành chính với một quá trình tư pháp để vi cá nhân đến các trung tâm cai nghiện bắt buộc. Bộ Tư pháp báo cáo được soạn thảo 26 nghị định để thực hiện các quy định mới.

Các nhà chức trách cũng phải chịu các nhà hoạt động tôn giáo và chính trị với mức độ giam giữ thức khác nhau trong nhà ở của họ và ngăn chặn phong trào của họ trong nước. Ví dụ, nhà hoạt động Nguyễn Ngọc Như Quỳnh tuyên bố bị cảnh sát Nha Trang giam giữ suốt chín tiếng đồng vào ngày 29 tháng 7 để ngăn cô tham dự một cuộc hội thảo tại Hà Nội về phương tiện phi truyền thông phi nhà nước. Phạm Bá Hải, Nguyễn Văn Tráng, và Tạ Minh Thu cũng cáo buộc bị cảnh sát ngăn cản họ cùng tham dự hội thảo.

Theo báo cáo độc lập rộng rãi, Thành phố Hồ Chí Minh và Hà Nội cảnh sát tiếp tục theo dõi và ngăn chặn sự di chuyển của các nhà hoạt động nổi bật là Nguyễn Đan Quế, Nguyễn Bắc Truyền, Phạm Bá Hải, Phạm Chí Dũng, Lê Ngọc Thanh, Nguyễn Văn Đài, Phạm Hồng Sơn , và Lê Công Định, trong số rất nhiều người khác.

Trại giam trước khi xét xử: Luật pháp đưa ra bốn mức độ của tội phạm: tội phạm ít nghiêm trọng, tội phạm nghiêm trọng, tội phạm rất nghiêm trọng và tội phạm đặc biệt nghiêm trọng. Thời gian cho phép để tạm giam trong một cuộc điều tra khác nhau tùy thuộc vào mức độ của hành vi phạm tội. Các nhà hoạt động thường xuyên báo cáo một số các nghiên cứu này vượt quá các thời kỳ theo quy định.

Luật pháp cho phép khoảng thời gian giam giữ sau đây: hai tháng tạm giam và một phần mở rộng của hai tháng cho một tạm giam tối đa là bốn tháng đối với tội phạm ít nghiêm trọng (hình phạt lên đến ba năm tù); ‘giam và hai phần mở rộng của ba tháng đến hai tháng cho tối đa tám tháng đối với tội phạm nghiêm trọng (hình phạt lên đến bảy năm ba tháng tù); tạm giam bốn tháng và hai phần mở rộng của bốn tháng đối với tối đa là mười hai tháng đối với tội phạm rất nghiêm trọng; ‘giam và ba phần mở rộng của bốn tháng mỗi tối đa là 16 tháng bốn tháng tù cho hành vi phạm tội đặc biệt nghiêm trọng (có thể bị phạt hơn 15 năm tù hoặc tử hình); và các trường hợp an ninh quốc gia cho phép gia hạn bốn tháng nữa cho tối đa là 20 tháng bị giam giữ “tạm thời”.

Ngày 5 tháng 5, các quan chức Bộ Nội vụ bắt giữ Nguyễn Hữu Vinh, một trong những blogger nhà hoạt động nổi tiếng nhất trong cả nước. Nhà chức trách cáo buộc Vinh, người đã tung ra các trang web tin tức Ba Sam và aggregator trong năm 2007, “lạm dụng quyền tự do dân chủ” theo Điều 258 Bộ luật hình sự. Cảnh sát cũng bắt giữ nhân viên của ông Vinh là cô Nguyễn Thị Minh Thủy. Cả Vinh và Thủy bị truy tố theo Điều 258 vào đầu tháng mười một và được mang ra xét xử vào cuối năm.

Tổ chức Ân xá: Chính phủ trả tự do cho 10 tù nhân lương tâm theo quy định ân xá. Vào ngày 21, Chủ tịch Sang ân xá cho Nguyễn Hữu Cầu, một cựu sĩ quan trong quân đội Nam Việt Nam Cộng hòa sau khi ông đã thụ án 32 năm trong tù. Chính quyền đình chỉ bản án và trả tự do Đinh Đăng Định, một giáo viên tại tỉnh Đắk Nông đã thi hành hơn hai năm tù về tội “tuyên truyền chống nhà nước.” Chủ tịch Sang ân xá sau đó cho Định, người đã qua đời ngay sau đó vì bệnh ung thư dạ dày , gia đình tuyên bố điều kiện nhà tù đã làm trầm trọng thêm bởi sự thiếu tiếp cận chăm sóc y tế đầy đủ, trong khi bị giam giữ.

Các nhà chức trách ân xá Vi Đức Hồi, một nhà văn và là cựu thành viên ĐCSVN người bị kết án tù vì “tuyên truyền chống nhà nước” đã thi hành bốn năm rưỡi của bản án năm năm. Các nhà chức trách cũng ân xá cho Nguyễn Tiến Trung sau khi ông thực hành khoảng năm năm của bản án bảy năm tội “lật đổ.”

Vào ngày 26 tháng 06, cơ quan chức năng ân xá cho Đỗ Thị Minh Hạnh, bị kết tội “phá rối an ninh chống nhà nước”; cô đã thụ án hơn bốn năm của một bản án bảy năm.

Vào tháng 09 cơ quan chức năng ân xá Trần Tú, Nguyễn Tuấn Nam, Đậu Văn Dương, Trần Hoàng Giang, Nguyễn Long Hội.

Một số cơ quan chức năng tỉnh Đồng Nai, Tây Ninh, Cà Mau, Phú Yên, Lai Châu ân xá cho các tù nhân hình sự.

e.Từ chối xét xử Công bằng

Pháp luật quy định cho sự độc lập của thẩm phán và Hội thẩm, nhưng cơ quan tư pháp không mạnh và là dễ bị ảnh hưởng bởi các yếu tố bên ngoài như các quan chức chính phủ cấp cao và lãnh đạo Đảng. Như những năm qua, các báo cáo đáng tin cậy về ảnh hưởng chính trị, sự tham nhũng, và kém hiệu quả làm méo mó mạnh mẽ hệ thống tư pháp. Hầu hết, nếu không phải tất cả, các thẩm phán là thành viên của ĐCSVN và trải qua sàng lọc của ĐCSVN và các quan chức địa phương trong quá trình lựa chọn của họ để xác định sự phù hợp của họ đối với ghế dự thẩm. Ảnh hưởng của đảng là đặc biệt đáng chú ý trong trường hợp cao cấp và các trường hợp khác, trong đó chính quyền buộc tội một người gây khó khăn hoặc làm thiệt hại đến đảng hoặc nhà nước.

Tiếp tục có sự thiếu hụt của các luật sư và thẩm phán được đào tạo và có kinh nghiệm. Liên đoàn Luật sư Việt Nam là một tổ chức thành viên của VFF của Đảng và được phối hợp chặt chẽ với Bộ Tư pháp và Hội Luật gia Việt Nam.

Thủ tục xét xử

Hiến pháp Nhà nước 2013 phác thảo các quyền cơ bản của tất cả các cá nhân, trong đó tất cả mọi người đều bình đẳng trước pháp luật, được coi là vô tội cho đến khi được chứng minh là có tội, và có quyền có một luật sư bào chữa và xét xử công khai nhanh chóng. Tuy nhiên, luật sư bào chữa thường xuyên phàn nàn rằng trong nhiều trường hợp xuất hiện quyết định của thẩm phán giải quyết tội phạm liên quan đến các cáo buộc trước khi tiến hành xét xử. Hiến pháp mới cung cấp cho một quá trình tranh tụng nhiều trong phiên tòa, một chính sách đó, nếu được thực hiện có hiệu quả, sẽ đẩy các tòa án hướng tới một hệ thống cân bằng hơn không yếu kém công lý. Luật sư nhận xét các tòa án vẫn chưa triển khai thực hiện một hệ thống thật sự đối lập. Xét xử nói chung là công khai cho công chúng, nhưng trong trường hợp nhạy cảm thẩm phán xét xử kín hoặc người tham gia bị hạn chế nghiêm ngặt. Bồi thẩm đoàn đã không được sử dụng.

Viện kiểm sát nhân dân buộc nộp án phí đối với bị cáo và phục vụ như là công tố viên trong quá trình xét xử. Bị cáo có quyền được thông tin kịp thời và chi tiết về những cáo buộc chống lại họ, nhưng điều này đã không luôn luôn được thực hiện. Nhà chức trách nói chung phải tôn trọng các quyền của bị cáo, phải có mặt và có một luật sư tại phiên tòa, mặc dù nó không nhất thiết phải là luật sư theo sự lựa chọn của họ. Luật pháp quy định rằng ngôn ngữ nói và viết của thủ tục tố tụng hình sự là tiếng Việt, nhưng giải thích được cung cấp nếu tham gia tố tụng hình sự sử dụng một ngôn ngữ nói hoặc bằng văn bản. Chính phủ cung cấp một luật sư cho bị cáo không thể đủ khả năng một trong các trường hợp liên quan đến người chưa thành niên, người có khuyết tật về tâm thần hoặc thể chất, hoặc với các án có thể là tù chung thân hoặc tử hình. Luật sư bào chữa thường xuyên báo cáo có ít thời gian trước khi xét xử để nói chuyện với khách hàng của họ hoặc kiểm tra các bằng chứng chống lại khách hàng của họ. Mặc dù luật sư của bị đơn hoặc bào chữa có quyền kiểm tra các bằng chứng và kiểm tra chéo các nhân chứng, có những báo cáo đáng tin cậy về các trường hợp mà không phải bị cáo cũng không phải luật sư của họ đã có quyền tiếp cận vào bằng chứng của chính quyền trước phiên tòa, kiến ​​thức trong đó các nhân chứng sẽ được gọi là, hoặc cơ hội để kiểm tra chéo các nhân chứng hoặc báo cáo thử thách. Bị đơn có quyền trình bày, nhưng luật pháp không rõ ràng nói rằng bị cáo có quyền gọi nhân chứng.

Ví dụ, trong thời gian ngày 26 tháng 8 xét xử các nhà hoạt động Bùi Thị Minh Hằng, Nguyễn Thị Thúy Quỳnh, Nguyễn Văn Minh, tòa án đã không cho phép các nhân chứng quốc phòng Võ Văn Thanh Liêm, Võ Văn Bửu, Võ Văn Bảo, Phan Đức Phước, Huỳnh Anh Tú, Bùi Thị Diễm Thúy và Đỗ Thị Thùy Trang để tham dự phiên tòa. Tòa án thấy ba bị cáo phạm tội “trật tự công cộng” và kết án họ ba năm, hai năm, và 30 tháng, mỗi người. Các bị cáo bị cáo buộc làm gián đoạn giao thông trong khi trên đường đến thăm một nhà hoạt động khác tại tỉnh Đồng Tháp, nhưng họ duy trì cảnh sát kéo họ qua mà không có nguyên nhân, tạo bằng chứng, và hành hung họ.

Mặc dù pháp luật quy định  không cụ thể về quyền giữ im lặng, nghĩa vụ chứng minh trong tố hình sự dựa vào nhà nước; do đó, bị cáo thường có quyền không bị ép buộc phải thú nhận tội lỗi và sự lựa chọn hợp pháp để kiềm chế không làm chứng. Tuy nhiên, cảnh sát thẩm vấn nghi phạm thường xuyên mà không cần luật sư của họ hiện nay, và gia tăng báo cáo điều tra viên sử dụng lạm dụng thể chất, cô lập, các buổi thẩm vấn quá dài dòng và mất ngủ để buộc các tù nhân phải thú nhận. Trong trường hợp an ninh quốc gia, thẩm phán đôi khi buộc im lặng luật sư bảo vệ những người đã làm cho lập luận trên danh nghĩa của khách hàng của họ tại tòa án. Người bị kết án có quyền kháng cáo. Huyện và Toà án cấp tỉnh không công bố thủ tục tố tụng của họ, nhưng Toà án nhân dân tối cao tiếp tục tiến hành xem xét các thủ tục tố tụng của tất cả các trường hợp.

Tiếp tục được các báo cáo đáng tin cậy rằng chính quyền gây áp lực cho luật sư bào chữa không cho bảo vệ các nhà hoạt động tôn giáo hay dân chủ như khách hàng. Các nhà chức trách cũng hạn chế, sách nhiễu, bắt giữ, tước bằng hành nghề, và, trong một số trường hợp, bắt giữ luật sư nhân quyền, người đại diện cho các nhà hoạt động chính trị. Các nhà chức trách cấm luật sư Lê Trần Luật, Huỳnh Văn Đồng, Lê Công Định, Nguyễn Văn Đài hành nghề luật sư.

Các tù nhân chính trị và người bị giam giữ

Chính phủ giam giữ các tù nhân chính trị ít hơn so với những năm trước do hoàn thành án tù, giảm kết án, và một số lượng tương đối cao được trả tự do sớm. Có khoảng 125 tù nhân chính trị vào cuối năm.

Các nhà chức trách tiếp tục đàn áp ngôn luận chính trị thông qua bắt bớ, giam giữ ngắn hạn mà không xét xử, và kết án động cơ chính trị. Trong năm chính phủ kết án 29 nhà hoạt động. Trong số đó, sáu nhà hoạt động bị kết án về tội an ninh quốc gia trong luật hình sự đối với tội “phá hoại chính sách đoàn kết” (điều 87), 17 nhà hoạt động “gây rối trật tự công cộng” (Điều 245), và sáu người tội “lợi dụng các quyền tự do dân chủ” (bài viết 258).

Các nhà chức trách cũng tiếp tục bắt giữ và bỏ tù những người sử dụng internet để công bố ý tưởng về nhân quyền, chính sách của chính phủ, và đa nguyên chính trị (xem phần 2.a.). Nhiều nhà hoạt động liên kết với các tổ chức chính trị không đăng ký vẫn đang ở trong tù, kể cả Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Văn Lý, Đoàn Huy Chương, và Nguyễn Hoàng Quốc Hùng. Bộ Nội vụ quản thúc tại gia những trường hợp khác, trong đó có Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung, và Nguyễn Phương Uyên.

Các nhà chức trách đã trả tự do cho một số nhà hoạt động chính trị và tôn giáo nổi bật.

Ngoài việc trả tự do trước thời hạn 10 tù nhân lương tâm dưới luật ân xá, chính phủ phải đình chỉ án của hai tù nhân lương tâm khác. Vào tháng 04 chính quyền đình chỉ bản án của Cù Huy Hà Vũ, một luật sư và la nhà hoạt động nhân quyền, người đã thụ án được ba năm của án tù bảy năm về tội danh “tuyên truyền chống nhà nước.” Vào tháng Mười chính quyền đã đình chỉ án của Nguyễn Văn Hải, hay còn gọi là “Điếu Cày”, một blogger nổi tiếng và nhà báo, người đã thụ án hai năm của một án tù 12 năm về tội “tuyên truyền chống nhà nước.” Cả hai nhà hoạt động rời đất nước, và nhiều khả năng sẽ phải hoàn thành án của họ khi họ trở về.

Thủ tục tư pháp dân sự và biện pháp

Hiến pháp năm 2013 quy định rằng bất kỳ người nào bị bắt giữ trái phép và bị bắt giam, bị kết tội hình sự, điều tra, truy tố, đưa ra xét xử, hoặc bị thi hành án trái pháp luật có quyền được bồi thường về vật chất và thiệt hại về tinh thần và phục hồi danh dự. Luật quy định một cơ chế cho việc theo đuổi một vụ kiện dân sự để bồi thường hoặc khắc phục vi phạm cam kết của chính quyền. Tòa án hành chính và dân sự nghe vụ kiện dân sự, trong đó thực hiện theo các thủ tục tương tự như trong vụ án hình sự, và được xét xử bởi các thành viên của cùng một cơ chế của Thẩm phán và Hội thẩm. Tất cả ba cấp độ của tòa án, hình sự, hành chính, dân sự, tiếp tục là dễ bị tham nhũng và ảnh hưởng bên ngoài, thiếu độc lập, và sự thiếu kinh nghiệm. – Xem chi tiết tại:
http://www.state.gov/j/drl/rls/hrrpt/humanrightsreport/index.htm?year=2014&dlid=236490#wrappe

Mặc dù pháp luật quy định cho một quá trình bồi thường cho dân sự trong trường hợp vi phạm nhân quyền của một công chức, đã có chút tin tưởng hiệu quả với các thủ tục tố tụng dân sự hoặc hình sự để khắc phục những vi phạm nhân quyền, và vài chuyên gia pháp lý đã có kinh nghiệm có liên quan.

Trong tháng 11 năm 2013 chính quyền trả tự do cho ông Nguyễn Thanh Chấn, người bị kết án sai tội giết người và thụ án 10 năm trong tù. Vào tháng Chín, Viện kiểm sát nhân dân tối cao bắt đầu một cuộc điều tra vào các thẩm phán, người chủ tọa phiên phúc thẩm của ông Chấn và ông Chấn đã đệ đơn khiếu nại dân sự tại Tòa án cấp phúc thẩm Hà Nội, được quyết định xét xử vào cuối năm.

Chính phủ tiếp tục cấm vụ kiện rộng chống lại các bộ ngành trong chính phủ, do đó nêu ra về hiệu quả liên quan đến quyền  khiếu kiện đất đai.

– Xem chi tiết tại: http://www.state.gov/j/drl/rls/hrrpt/humanrightsreport/index.htm?year=2014&dlid=236490#wrapper

Bồi thường tài sản

Khiếu nại phổ biến tồn tại trong không đầy đủ hoặc chậm trễ bồi thường, tham nhũng chính thức, và thiếu minh bạch trong quá trình của chính phủ tịch thu đất và di dời dân để làm đường cho các dự án cơ sở hạ tầng. Ngày 01 Tháng Bảy, một luật đất đai sửa đổi đã có hiệu lực mà làm cho một số nỗ lực để giải quyết những thách thức để trưng dụng đất và cho phép tăng cường tính minh bạch thủ tục. Nhiều người phàn nàn các khoản đáng lo ngại nhất và nguyên tắc vẫn còn, tuy nhiên. Luật sửa đổi đáng kể duy trì quyền quyết định cho hơn giá đất, giao đất và thu hồi đất cho các ủy ban nhân dân địa phương và Hội đồng nhân dân, mà nhiều người khẳng định đóng góp cho hoạt động kinh doanh không lành mạnh và tham nhũng.

Hơn nữa, nhiều người cho rằng qua việc cho phép liên tục tịch thu đất để phát triển kinh tế xã hội, như trái ngược với chỉ cho quốc phòng và phúc lợi công cộng, pháp luật không cung cấp các cải cách đáng kể.

Đã có một số vụ đụng độ giữa người dân và chính quyền tại các địa điểm trưng thu đất đai và các cuộc biểu tình liên quan. Tranh chấp về trưng dụng đất cho các dự án phát triển kinh tế xã hội vẫn là một vấn đề quan trọng, gây bất bình công cộng. Nhiều người dân có đất bị chính quyền cưỡng chế tịch thu phản đối tại trụ sở đảng đối với việc không giải quyết khiếu nại của họ. Một số vụ thu đất cưỡng chế dẫn đến bạo lực và thương tích cho cả quan chức nhà nước và người dân. Hiện cũng đã được báo cáo là “côn đồ” đáng sợ và đe dọa dân làng, hoặc đột nhập vào các nhà hoạt động ‘. Các nhà chức trách bắt giữ và kết án ít nhất một chục người biểu tình đất về tội “chống người thi hành công vụ” hoặc “gây rối trật tự công cộng.”

Ngày 29 tháng Ba, hàng ngàn người dân địa phương phản đối cưỡng chế tịch thu đất trong Khu kinh tế Vũng Áng, tỉnh Hà Tĩnh. Những người biểu tình bị thương Chủ tịch Ủy ban nhân dân cấp huyện, hai sĩ quan cảnh sát chống bạo động, và một thợ điện. Cuộc xung đột bắt đầu sau khi người dân địa phương tuyên bố chính quyền đã không thông báo cho họ đúng về mục đích và thời gian của việc tịch thu đất.

Ngày 25 tháng 4, cảnh sát địa phương bắt giữ ba người dân ở những vùng ngoại ô Hà Nội là Dương Nội, một khu vực thu giữ cưỡng chế đất đai. Tòa án Dương Nội đã kết án họ vào ngày 19 là “chống người thi hành công vụ” và kết án họ từ 12-16 tháng tù. Vào đầu năm nay, cảnh sát bắt giữ bốn người dân khác của huyện. Ngày 15 tháng Chín, tòa án kết án hai người dân làng đến sáu tháng tù vì “chống người thi hành công vụ.” Trong một xét xử riêng biệt vào ngày 23, một tòa án kết án hai đến 20 và 22 tháng tù cuối cùng cho “gây rối trật tự công cộng . ”

Số lượng các hồ sơ khiếu nại liên quan đến tranh chấp đất đai tăng lên đáng kể trong thập kỷ qua, chiếm 70 phần trăm đến 90 phần trăm của tất cả các kiến ​​nghị, khiếu nại, theo số liệu của chính phủ.

– Xem chi tiết tại: http://www.state.gov/j/drl/rls/hrrpt/humanrightsreport/index.htm?year=2014&dlid=236490#wrapper

Tự ý can thiệp vào đời tư cá nhân, gia đình, nhà ở hoặc thư tín

Luật pháp nghiêm cấm tự ý can thiệp vào đời tư, gia đình, nhà ở, thư tín, nhưng chính phủ đã không luôn bảo vệ các quyền đó và cơ quan chức năng nhiều lần vi phạm các quyền này.

Theo luật các lực lượng an ninh cần lệnh truy tố của Nhà nước cho việc đột nhập vào nhà, nhưng cán bộ Bộ Nội vụ thường xuyên chọn không làm theo đúng thủ tục để có được lệnh như vậy trong trường hợp các nhà hoạt động và thay vào đó xin phép cư dân ‘để vào nhà với các mối đe dọa của các hậu quả do không hợp tác. Bất đồng chính kiến, trong đó có Nguyễn Bắc Truyền, Nguyễn Tiến Trung, Lê Thị Phương Anh, Huỳnh Trọng Hiếu, và Trương Minh Đức, báo cáo bị cảnh sát tịch thu và lấy đi trái phép các máy tính cá nhân, điện thoại di động, và các tài liệu khác từ nhà và văn phòng của họ.

Nguyễn Bắc Truyền cáo buộc hơn 100 cảnh sát mặc đồng phục và thường phục của Bộ Nội vụ và địa phương bước vào nhà mình mà không có giấy pháp lý. Theo Truyền, cảnh sát đập vỡ cửa sổ, phá hủy tài sản của mình, và tịch thu máy, điện thoại di động, và máy ảnh. Truyển nêu thêm cảnh sát sau đó đã bịt mắt, còng tay, và bị bịt miệng anh ta, trước khi kéo anh ta vào một xe cảnh sát.

Nhà hoạt động Huỳnh Trọng Hiếu cáo buộc cảnh sát tại thành phố Hồ Chí Minh đã  vào nhà của ông vào ngày 05 tháng chín, sau đó họ đã đưa anh và ba thành viên trong gia đình, kể cả đứa con tám tháng tuổi của mình, đến đồn cảnh sát. Hiếu cho biết ông và vợ ông đã bị thẩm vấn trong nhiều giờ về ý định của mình để tham dự một hội thảo về việc LHQ kiểm điểm Nhân quyền định kỳ của Việt Nam.

Các nhà chức trách thường xuyên ngăn cản các nhà hoạt động chính trị và các thành viên gia đình của các tù nhân chính trị từ cuộc họp với các nhà ngoại giao nước ngoài hoặc đi du lịch ở nước ngoài. Các sách lược bao gồm việc thiết lập các hàng rào bảo vệ hoặc bên ngoài nhà ở của các Nhà hoạt động “và triệu tập các cá nhân vào trạm cảnh sát địa phương. Trong tháng bảy các nhà hoạt động cáo buộc chính quyền sử dụng đe dọa, quấy rối, và giam giữ để ngăn chặn Nguyễn Đan Quế, Phạm Chí Dũng, Mục sư Nguyễn Mạnh Hùng, Mục sư Nguyễn Hoàng Hoa, Dương Thị Tân từ cuộc họp với Heiner Bielefeldt, LHQ báo cáo viên đặc biệt về tự do niềm tin tôn giáo.

Các nhà chức trách đã mở và nhắm mục tiêu kiểm duyệt thư riêng; tịch thu các gói và thư từ; và theo dõi các cuộc trò chuyện qua điện thoại , e-mail, tin nhắn văn bản, blog, và fax. Chính phủ cắt đường dây điện thoại và điện thoại di động và làm gián đoạn các dịch vụ internet của một số nhà hoạt động chính trị và các thành viên gia đình của họ.

Bộ Nội vụ duy trì một hệ thống đăng ký và khối gia đình nhân viên kiểm để giám sát hoạt động trái pháp luật. Trong khi hệ thống này ít xâm nhập hơn trong quá khứ, các nhân viên Bộ Nội vụ theo dõi chặt chẽ các cá nhân tham gia, hoặc bị nghi ngờ tham gia vào các hoạt động chính trị trái phép. Các thành viên trong gia đình của các nhà hoạt động báo cáo rộng rãi sự cố sách nhiễu thể chất, hăm dọa, và đặt câu hỏi của cán bộ Bộ Nội vụ.

Chính phủ tiếp tục khuyến khích các cặp vợ chồng không có nhiều hơn hai con. Trong khi pháp luật không cấm hoặc cung cấp hình phạt cho những việc có nhiều hơn hai con, một số đảng viên báo cáo tác động không chính thức quản lý, bao gồm các hạn chế về xúc tiến việc làm (xem phần 6, Phụ nữ).

Thành viên ĐCSVN vẫn là một điều kiện tiên quyết để phát triển nghề nghiệp cho tất cả các chính phủ và các tổ chức chính phủ và các doanh nghiệp liên kết. Tuy nhiên, đa dạng hóa kinh tế tiếp tục làm cho các thành viên trong Đảng và các tổ chức đoàn thể Đảng kiểm soát ít cần thiết cho tiến bộ tài chính và xã hội.

– Xem chi tiết tại: http://www.state.gov/j/drl/rls/hrrpt/humanrightsreport/index.htm?year=2014&dlid=236490#wrapper

Mục 2. Tôn trọng quyền tự do công dân, Gồm:

a. Tự do ngôn luận và báo chí

Mặc dù hiến pháp và pháp luật quy định về quyền tự do ngôn luận, trong đó có các thành viên của báo chí, chính quyền tiếp tục sử dụng các quy định an ninh quốc gia và chống phỉ báng để hạn chế các quyền tự do. Luật đưa ra các tội như “phá hoại cơ sở hạ tầng của chủ nghĩa xã hội”, “gieo chia rẽ giữa người có tôn giáo và không tôn giáo”, và “tuyên truyền chống nhà nước” là hành vi phạm tội nghiêm trọng xâm phạm an ninh quốc gia. Nó cũng rõ ràng cấm “lợi dụng các quyền tự do và quyền dân chủ để xâm phạm lợi ích của các tổ chức nhà nước và xã hội.”

Tự do ngôn luận: Chính phủ tiếp tục hạn chế ngôn luận mà chỉ trích các nhà lãnh đạo chính phủ, cá nhân; thúc đẩy chủ nghĩa đa nguyên chính trị, dân chủ đa đảng; hoặc đặt câu hỏi chính sách về các vấn đề nhạy cảm, chẳng hạn như nhân quyền, tự do tôn giáo, hoặc các tranh chấp chủ quyền với Trung Quốc. Chính phủ cũng đã tìm cách ngăn cản những lời chỉ trích bằng cách giám sát các cuộc họp và thông tin liên lạc của các nhà hoạt động chính trị.

Trong tháng Ba, một tòa án Hà Nội kết án cựu nhà báo Trương Duy Nhất nhà nước theo Điều 258, “lợi dụng các quyền tự do dân chủ.” Một tòa án phúc thẩm giữ nguyên quyết định vào ngày 26 tháng 06. Trong tháng 5 năm 2013 cảnh sát đã bắt Nhất vì chỉ trích các hoạt động của chính phủ và quan chức hàng đầu của đảng.

Vào ngày 19 tháng 03, tòa án Hà Nội tuyên án cựu nhà báo nhà nước Phạm Viết Đào đến 15 tháng tù giam theo Điều 258. Cảnh sát bắt giữ Đào vào tháng Sáu năm 2013, sau khi ông trở thành ngày càng nghiêm trọng với các quan chức chính phủ cấp cao và dưới  tên blog của ông Phú Lộc Thọ. Đào hoàn thành án tù của mình và ra tù vào ngày 13 tháng 09.

Ngày 27 tháng 12, Công an Thành phố Hồ Chí Minh bắt giữ blogger Nguyễn Đình Ngọc để điều tra hành vi vi phạm, “lạm dụng quyền tự do dân chủ” tương tự như của các ngôn ngữ hệ thống hóa trong bài viết 258 Bộ luật hình sự. Nhà chức trách bắt giữ blogger Hồng Lê Thọ vào ngày 29 và bắt giữ Nguyễn Quang Lập vào ngày 06 tháng 12 tại thành phố Hồ Chí Minh, bị cáo buộc cho đăng các bài báo quan trọng của nhà nước trên blog của họ.

Chính phủ hạn chế các cuộc tranh luận về các chủ đề chính trị hay xã hội nhạy cảm. Chính phủ cho phép các tổ chức xã hội dân sự đã đăng ký để tiến hành một Tôi Đồng Ý (I Agree) vận động cho quyền lợi cho người đồng tính nữ, đồng tính nam, song tính và chuyển giới này đã dành hơn 35.000 “thích” trên Facebook.

Tự do Báo chí: ĐCSVN, chính phủ, và các tổ chức đoàn do đảng kiểm soát thực hiện quyền hợp pháp đối với tất cả các báo, phát thanh và báo điện tử thông qua Bộ Thông tin và Truyền thông, dưới sự chỉ đạo chung của Ban Tuyên giáo Đảng. Sở hữu tư nhân hoặc hoạt động của bất kỳ hãng truyền thông vẫn bị cấm, nhưng đã có báo cáo rộng khắp thầu phụ cho các cơ sở tư nhân. Chính phủ cho phép các cửa hàng ở nước ngoài (bao gồm, nhưng không giới hạn, BBC và CNN), mặc dù luật pháp yêu cầu chương trình phát sóng truyền hình nước ngoài để chạy trên một sự chậm trễ 30 đến 60 phút để cho phép giám sát nội dung. Người xem báo cáo cản trở các bài bình luận khác nhau, phim tài liệu và phim về chiến tranh Việt Nam, chiến tranh lạnh, thời kỳ Xô viết, hoặc các sự kiện ở Trung Quốc, trong đó có “Chiếm Trung tâm” biểu tình tại Hồng Kông.

Các luật hạn chế quyền truy cập truyền hình vệ tinh với các quan chức cấp cao, người nước ngoài, khách sạn sang trọng, và báo chí, nhưng mọi người trên khắp đất nước tiếp tục để có thể truy cập các chương trình nước ngoài thông qua thiết bị vệ tinh nhà hoặc cáp. Truyền hình cáp, bao gồm cả các kênh truyền hình nước ngoài xuất xứ, đã phổ biến rộng rãi đến các thuê bao tại các khu vực đô thị.

Bạo lực và quấy rối: các quan chức an ninh tấn công hoặc đe dọa một số nhà báo vì thể hiện của họ về những câu chuyện nhạy cảm.

Vào ngày 21 tháng 01, một tòa án ở tỉnh Bình Dương bị cáo buộc đã ngăn cản một nhà báo liên quan đến tờ báo trực tuyến Một Thế Giới từ chụp ảnh và ghi lại một buổi điều trần về vi phạm pháp luật an toàn lao động. Nghị định 51 của luật báo chí đòi hỏi các nhà báo để có được sự cho phép của các thẩm phán xét xử để chụp ảnh, quay phim, hoặc để ghi lại một cuộc xét xử. Tại phiên điều trần tiếp theo vào ngày 26, các nhà báo tuyên bố chính quyền bất hợp pháp tịch thu điện thoại di động của mình và buộc ông phải xóa nội dung của nó.

Ngày 03 Tháng 10, một phóng viên của Thông tấn xã Việt Nam tuyên bố một vài cá nhân tấn công anh ở tỉnh Tuyên Quang khi ông đang thu thập thông tin về khai thác trái phép đất sét bởi người sống trong xã. Ngày 8 tháng 10, cảnh sát địa phương triệu tập một số cá nhân cho các cuộc phỏng vấn nhưng không công khai công bố kết quả của cuộc điều tra.

Ngày 29 tháng 10, một phóng viên của tờ báo Đại Đoàn Kết tuyên bố ba sĩ quan cảnh sát đánh đập ông khi ông đã cố gắng để có bức ảnh của họ sau khi họ đã đẩy một người đàn ông xuống đất. Ngày 30 tháng 10, công an Hà Nội đã đình chỉ ba sĩ quan cảnh sát đó.

Các nhà báo nước ngoài ghi nhận, họ tiếp tục bị yêu cầu thông báo cho cơ quan chức năng về du lịch bên ngoài Hà Nội, khi nó là một khu vực được coi là nhạy cảm, chẳng hạn như vùng Tây Bắc hay Tây Nguyên, hoặc liên quan đến một câu chuyện chính phủ có thể xem xét nếu không nhạy cảm. Nhiều nhà báo nước ngoài báo cáo bị quấy rối bởi các quan chức an ninh, bao gồm cả các mối đe dọa không gia hạn thị thực của họ nếu họ vẫn tiếp tục đăng những câu chuyện về các chủ đề “nhạy cảm”.
Kiểm duyệt hoặc nội dung hạn chế: Bộ Thông tin và Tuyên giáo Ủy ban Đảng thường xuyên can thiệp trực tiếp ra lệnh hoặc kiểm duyệt một câu chuyện. Thường xuyên hơn, tuy nhiên, phổ biến tự kiểm duyệt do các mối đe dọa sa thải và bắt giữ có thể được kích hoạt bởi đảng và chính phủ để kiểm soát nội dung phương tiện truyền thông.

Pháp luật hạn chế chặt tự do báo chí. Nghị định 159/2013 / NĐ-CP quy định xử phạt 70 triệu đến 100 triệu đồng Việt Nam (VND) ($ 3,300 đến $ 4,700) cho các nhà báo, báo chí, và phương tiện truyền thông trực tuyến đăng phát thông tin phát sóng là có hại đến lợi ích quốc gia. Nghị định cho phép chính phủ xử phạt các phóng viên và báo chí. Các nghị định thiết lập tiền phạt khác nhau, từ năm triệu đồng đến 10 triệu đồng ($ 235 đến $ 470) cho các nhà báo không trích dẫn nguồn tin của mình và cho các nhà báo và báo rằng “các tài liệu sử dụng và tài liệu từ các tổ chức và thư từ cá nhân và các vật liệu từ các cá nhân.”

Chính phủ quy định cho phép Bộ thông tin thu hồi giấy phép của các nhà xuất bản nước ngoài, và mỗi nhà xuất bản nước ngoài phải nộp đơn lại hàng năm để duy trì giấy phép của họ. Tuy nhiên, người bán rong trên đường phố và các cửa hàng hướng đến khách du lịch bán công khai phiên bản tiếng nước ngoài của một số cuốn sách bị cấm. Định kỳ bằng tiếng nước ngoài là phổ biến rộng rãi ở các thành phố, nhưng chính phủ thỉnh thoảng kiểm duyệt bài viết.

Luật về tội phỉ báng / An ninh Quốc gia: Luật pháp yêu cầu các nhà báo để bồi thường thiệt hại cho cá nhân hoặc tổ chức có uy tín đã bị hại bởi báo cáo của họ, ngay cả khi các báo cáo là chính xác. Quan sát độc lập ghi nhận luật pháp hạn chế nghiêm trọng báo cáo điều tra. Mặc dù đã có một số báo chí trong năm về chủ đề thường được xem là nhạy cảm, chẳng hạn như việc truy tố của sự chỉ trích cấp cao Đảng và chính phủ về tội tham nhũng cũng như thường xuyên của cán bộ, hiệp hội chính thức, tự do chỉ trích ĐCSVN và lãnh đạo cấp cao vẫn bị hạn chế.

Tác giả đã không báo cáo bất kỳ lệnh cấm cuốn sách, nhưng tự kiểm duyệt của các tác giả đã được phổ biến như là thói quen của việc xuất bản các văn bản ở nước ngoài hoặc trực tuyến.

– Xem chi tiết tại: http://www.state.gov/j/drl/rls/hrrpt/humanrightsreport/index.htm?year=2014&dlid=236490#wrapper

Tự do Internet

Chính phủ tiếp tục thực hiện các hình thức kiểm soát truy cập internet. Họ cho phép truy cập vào internet, nhưng chỉ thông qua một số lượng hạn chế của các nhà cung cấp dịch vụ internet (ISP), và tất cả đều hoàn toàn hoặc đáng kể bị các công ty nhà nước kiểm soát. Mặc dù các điều khiển, truy cập và sử dụng Internet tiếp tục phát triển. Mạng Internet Việt Nam Trung tâm thông tin ước tính khoảng gần 36 phần trăm của các công dân có thể truy cập internet vào năm 2013, so với ít hơn 20 phần trăm năm năm trước.

Nhà chức trách tiếp tục đàn áp chính trị biểu hiện trực tuyến thông qua các vụ bắt giữ động cơ chính trị và niềm tin của các blogger cũng như thông qua việc bắt giữ ngắn hạn, giám sát, hăm dọa, và tịch thu bất hợp pháp của các máy tính và điện thoại di động của các nhà hoạt động và các thành viên gia đình. Chính phủ tiếp tục sử dụng điều 258 Bộ luật hình sự đối với các nhà hoạt động ôn hòa, những người bày tỏ quan điểm chính trị của họ trực tuyến. Bất đồng chính kiến ​​và các blogger báo cáo Bộ Công an thường xuyên ra lệnh ngắt kết nối của dịch vụ internet tại nhà của họ.

Chính phủ đôi khi sử dụng tường lửa để ngăn chặn các trang web được coi là chính trị hoặc không phù hợp với văn hóa, bao gồm cả những trang web do các nhóm chính trị Việt Nam ở nước ngoài. Ngoài Radio Free Asia và các website tiếng Việt như BBC báo cáo khối dịch vụ của họ tại Việt Nam. ISP nhà nước thường xuyên bị chặn các trang web tiếng Việt trong nước khi chúng có chứa nội dung chỉ trích Đảng hoặc thúc đẩy cải cách chính trị. Một số thuê bao trong nước báo cáo sử dụng cách giải quyết, chẳng hạn như các mạng riêng ảo, truy cập vào các trang web bị chặn.

Nhà chức trách đã không ngăn chặn Facebook; Giám đốc điều hành Facebook tuyên bố hơn 25 triệu người sử dụng trên toàn quốc. Tuy nhiên, trong một sự kiện được đề cập tới, hơn 50 nhà hoạt động cáo buộc chính quyền sử dụng các “nội dung không phù hợp” chức năng suy giảm trên Facebook để tắt các tài khoản Facebook của họ tạm thời.

Bộ Thông tin và Truyền thông yêu cầu tất cả các công ty Internet, các trang web mạng xã hội, và các trang web cung cấp thông tin hay bình luận về “chính trị, kinh tế, văn hóa và xã hội” được dựa ở trong nước để đăng ký và có được một giấy phép hoạt động. Bộ cũng yêu cầu chủ sở hữu đó phải nộp kế hoạch chi tiết về nội dung và phạm vi của chính họ. Nó được sử dụng hình thức xử phạt hành chính như phạt tiền và đình chỉ giấy phép hành để điều chỉnh các hoạt động trực tuyến, bao gồm các nghị định 159 và 174 theo Luật Xử lý vi phạm hành chính.

Vào tháng Bảy năm 2013, Chính phủ ban hành Nghị định 72/2013 / NĐ-CP thực hiện các bộ phận của năm luật khác nhau liên quan đến xuất bản, viễn thông, công nghệ thông tin, tổ chức chính phủ, và báo chí. Nghị định tiếp tục hạn chế hoạt động trực tuyến, đặc biệt là việc chia sẻ các bài báo công bố trên phương tiện truyền thông của chính phủ và Việt-outlet trang web. Để phù hợp với hầu hết các quy định hành chính trong cả nước, nó cũng nghiêm cấm việc sử dụng các dịch vụ Internet để phản đối chính phủ; gây tổn hại cho an ninh quốc gia, trật tự xã hội, và an toàn; hoặc tuyên truyền chiến tranh, khủng bố, hận thù, bạo lực, hoặc mê tín dị đoan.

Nghị định 72 yêu cầu các công ty hoạt động trang web nói chung và các mạng xã hội, bao gồm cả nền tảng blog, để xác định vị trí một hệ thống máy chủ trong nước và để lưu trữ thông tin được đăng trong 90 ngày và siêu dữ liệu nhất định cho đến hai năm. Mạng xã hội và blog của người sử dụng được yêu cầu phải cung cấp tên đầy đủ của họ, số nhận dạng quốc gia và địa chỉ trước khi tạo một tài khoản. Theo Nghị định này, trong nước trang web nói chung và các nhà khai thác mạng xã hội phải cho phép chính quyền địa phương để kiểm tra các máy chủ theo yêu cầu và phải có một cơ chế để loại bỏ nội dung bị cấm trong vòng ba giờ phát hiện hoặc thông báo của cơ quan chức năng. Việc thi hành các yêu cầu dường như là rất hạn chế.

Chính phủ tăng cường cưỡng chế hành chính của các trang web nói chung và xã hội trong sáu tháng cuối của năm nay, bao gồm cả theo Nghị định 72 và các quy định hành chính khác, chẳng hạn như các Nghị định 159 và 179 theo Luật Xử lý vi phạm hành chính. Bộ thông tin áp đặt lệnh trừng phạt lên bảy trang web, sáu người điều hành bởi các công ty nhà nước và hoạt động. Các biện pháp trừng phạt bao gồm phạt tiền đến 212 triệu đồng (10.000 $), đình chỉ giấy phép hoạt động của một trang web cho 1-3 tháng, hoặc, trong một trường hợp duy nhất, haivl.com, thu hồi giấy phép hoạt động của một trang web. Haivl.com là một nền tảng phổ biến cho người sử dụng đăng nội dung và ý kiến, bao gồm cả hình ảnh châm biếm của thế giới và các nhà lãnh đạo Việt Nam, tin đồn về người nổi tiếng, và nói chung hài hước off-màu sắc, và là đại diện của các loại nội dung mục tiêu trong vòng mới nhất của thông tin Bộ thực thi pháp luật. Bộ không sử dụng Nghị định 72 hoặc Nghị định 174 đối với các trang web cho đăng tải tài liệu chỉ công khai chỉ trích chính phủ hoặc Đảng.

Chính phủ đã cấm truy cập trực tiếp vào internet thông qua các ISP nước ngoài, yêu cầu các ISP trong nước để lưu trữ thông tin được truyền trên internet ít nhất là 15 ngày, và yêu cầu các ISP để cung cấp hỗ trợ kỹ thuật và không gian làm việc cho công an để cho phép họ theo dõi các hoạt động internet. Theo Quyết định 71 (2004), Bộ Nội vụ từ lâu đã yêu cầu các “đại lý internet”, bao gồm những tiệm cà phê, để đăng ký thông tin cá nhân của khách hàng của họ, lưu trữ hồ sơ của các trang mạng truy cập của khách hàng, và tham gia vào cuộc điều tra thực thi pháp luật của các hoạt động trực tuyến.

Quán cà phê Internet tiếp tục cài đặt và sử dụng phần mềm Chính phủ phê duyệt để theo dõi các hoạt động trực tuyến của khách hàng. Bộ Nội vụ thi hành những điều này và các yêu cầu khác theo dõi và chọn lọc.

– Xem chi tiết tại: http://www.state.gov/j/drl/rls/hrrpt/humanrightsreport/index.htm?year=2014&dlid=236490#wrapper

Tự do học thuật và sự kiện văn hóa

Các chuyên gia học thuật nước ngoài tạm thời làm việc tại các trường đại học trong cả nước có thể thảo luận về chủ đề phi chính trị rộng rãi và tự do trong lớp học, nhưng các nhà quan sát chính phủ thường xuyên tham dự các lớp học được giảng dạy bởi cả người nước ngoài và công dân. Các ấn phẩm học thuật thường phản ánh quan điểm của Đảng và chính phủ. Chính phủ tiếp tục yêu cầu các tổ chức quốc tế và trong nước để có được phê duyệt để tổ chức các hội nghị liên quan đến tài trợ quốc tế hoặc tham gia ít nhất 20 ngày trước.

Chính phủ cũng tiếp tục cấm bất kỳ chỉ trích công khai đến Đảng và chính sách nhà nước, bao gồm cả các tổ chức khoa học và kỹ thuật độc lập, ngay cả khi những lời chỉ trích đã được cho một khán giả hoàn toàn học tập.

Trong tháng 03 Đại học giáo dục Hà Nội đã thu hồi của Đỗ Thị Thoan (được gọi là Nha Thuyen) bằng thạc sĩ trong ngôn ngữ và văn học, trao tặng năm 2010 cho luận án của mình khám phá công việc của các nhóm nhà văn Mo Mieng, nắm giữ một quan điểm quan trọng của xã hội Việt Nam đương đại. Nhà trường đã tuyên bố rằng luận án của cô “thiếu chính trị đúng đắn.”

Mặc dù chính phủ kiểm soát cuộc triển lãm nghệ thuật, âm nhạc, và các hoạt động văn hóa khác, họ vẫn tiếp tục cho phép các nghệ sĩ vĩ độ rộng lớn hơn để lựa chọn chủ đề cho tác phẩm của mình.

Các nhà chức trách tiếp tục hạn chế hiển thị nghệ thuật quần chúng và trình diễn âm nhạc thông qua các yêu cầu về thủ tục xin phép đáng kể.  Chính phủ cho phép các trường đại học tự chủ hơn trong giao lưu quốc tế và các chương trình hợp tác, nhưng yêu cầu về visa cho quý khách các học giả đến thăm và sinh viên lựa chọn hợp lý.

Nhiều nhà hoạt động báo cáo các quan chức Bộ Nội vụ đe dọa lãnh đạo trường đại học nếu họ không trục xuất các nhà hoạt động từ các trường đại học của mình, mặc dù các hoạt động chính trị của họ là ôn hòa. Ví dụ, nhà hoạt động Nguyễn Phương Uyên báo cáo bị trường đại học của cô không cho phép cô tiếp tục nghiên cứu kể từ khi được thả ra khỏi tù vào tháng Tám năm 2013. Ngày 28 tháng 3, Đài Tiếng nói Việt Nam phát thanh truyền hình Cao đẳng tại Hà Nội trục xuất sinh viên Phạm Minh Vũ, một thành viên của Brotherhood vì Dân chủ , cáo buộc vì ông tham gia cuộc biểu tình nhân quyền trong tháng 12 năm 2013

– Xem chi tiết tại: http://www.state.gov/j/drl/rls/hrrpt/humanrightsreport/index.htm?year=2014&dlid=236490#wrapper

b. Tự do hội họp ôn hòa và Hiệp hội

Tự do hội họp

Mặc dù hiến pháp đã cho phép mọi người quyền hội họp, chính quyền địa phương thường xuyên ngăn cản hội họp, và chính phủ tiếp tục hạn chế và giám sát tất cả các hình thức biểu tình công khai hay tụ tập. Luật pháp và các quy định yêu cầu người có nhu cầu tụ tập trong một nhóm phải làm đơn xin phép, trong đó chính quyền địa phương ban hành hoặc từ chối mà không cần giải thích. Chỉ có những sắp xếp các cuộc tụ họp công khai để thảo luận về các vấn đề nhạy cảm đã xuất hiện để yêu cầu giấy phép, và những người thường xuyên tụ tập trong nhóm không chính thức mà không cần sự can thiệp của chính phủ. Chính phủ nói chung không cho phép các cuộc biểu tình được coi là chính trị. Chính phủ cũng hạn chế quyền của một số nhóm tôn giáo không đăng ký tụ tập để thờ phượng.

Bộ Nội vụ thường xuyên ngăn cản các nhà hoạt động tập trung nhau một cách hòa bình. Ví dụ, vào ngày 19 tháng 4, chính quyền đàn áp một bàn tròn cà phê nhân quyền tập trung thảo luận về việc cảnh sát tra tấn, được tổ chức bởi các blogger ở Nha Trang. Cảnh sát đã đánh đập, bắt giữ và thẩm vấn blogger Nguyễn Ngọc Như Quỳnh (được gọi là Mẹ Nấm), Nguyễn Hồ Nhật Thành (được gọi là Paulo Thành Nguyễn), và vợ của ông Trịnh Kim Tiến trong hơn 12 giờ.

Các cuộc biểu tình phản đối tuyên bố chủ quyền của Trung Quốc ở Biển Đông (Biển Đông) tiếp tục. Trong tháng, Trung Quốc đặt một giàn khoan thăm dò trong vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam. Ngày 08 tháng 05, các Tổ chức Phi Chính phủ độc lập kêu gọi phản đối hành động của Trung Quốc, mà chính phủ cho phép tại Hà Nội và Thành phố Hồ Chí Minh. Những cuộc biểu tình ôn hòa. Không lâu sau đó, tuy nhiên, công nhân các khu công nghiệp tại Bình Dương và Vũng Áng tham gia vào các cuộc đụng độ bạo lực với cảnh sát trong khi phản đối các công ty nước ngoài và lao động nhập cư bất hợp pháp. Sau khi các cuộc bạo loạn cảnh sát ngăn chặn ngay cả các cuộc biểu tình ôn hòa chống giàn khoan dầu.

On July 7, Công an Thành phố Hồ Chí Minh đã bắt giữ ba nhà hoạt động đất từ ​​các phong trào liên đới dân oan khiếu kiện, Ngô Thị Minh Ước, Nguyễn Thị Bé Hai, Nguyễn Thị Tri, để tiến hành các cuộc biểu tình tại thành phố Hồ Chí Minh. Biểu ngữ của họ yêu cầu chính phủ trả lại đất cho nông dân bị thu giữ, cũng như chống tham nhũng, chống Trung Quốc, và những khẩu hiệu chống Đảng. Vào ngày 10 tháng 07, chính quyền địa phương đã chính thức cáo buộc họ “tuyên truyền chống nhà nước.” Trường hợp này đã chờ điều tra vào cuối năm.

Vào ngày 5 tháng 08, cảnh sát tại thành phố Hồ Chí Minh ngăn cản bảy nhà hoạt động và các blogger, trong đó có Nguyễn Ngọc Như Quỳnh (được gọi là Mẹ Nấm), Thích Thiện Minh, Phạm Chí Dũng, Phạm Bá Hải, Lục Vân Bảy, Nguyễn Bắc Truyền và Nguyễn Nu Phương Dung, tham dự một cuộc họp hàng tháng của các nhóm xã hội dân sự độc lập để thảo luận về kiểm điểm định kỳ của Việt Nam của Hội đồng Nhân quyền
Liên Hiệp Quốc.

Tự do Hiệp hội

Hiến pháp dành quyền cá nhân hiệp hội, nhưng chính phủ tiếp tục hạn chế quyền tự do hội họp nghiêm trọng và không đảng phái chính trị đối lập được phép và tha thứ. Chính phủ cấm việc thành lập của tư nhân, các tổ chức độc lập, nhấn mạnh rằng những người làm việc trong phạm vi thành lập, tổ chức quần chúng do đảng kiểm soát, thường là dưới sự bảo trợ của VFF. Một số tổ chức, bao gồm các nhóm tôn giáo không đăng ký, đã có thể hoạt động ngoài khuôn khổ này với rất ít hoặc không có chính phủ can thiệp, và trong suốt năm nhà chức trách đã chứng minh một số gia tăng kiên nhẫn từ các Tổ chức Phi Chính phủ độc lập.

Khuôn khổ pháp lý và quy định của nước này hệ thống hóa các tính ưu việt của Đảng và thiết lập cơ chế để hạn chế sự tự do của các Tổ chức Phi Chính phủ trong hoạt động và tổ chức, bao gồm cả việc hạn chế tự do lập hội, hội họp, biểu hiện, và báo chí. Hệ thống đăng ký phức tạp và chính trị đối với các tổ chức Phi Chính phủ, bao gồm cả các tổ chức tôn giáo, đã được sử dụng để ngăn chặn sự tham gia chính trị và tôn giáo không được hoan nghênh. Tổ chức Phi Chính phủ quốc tế và địa phương thường xuyên phải đối mặt với những thách thức đăng ký, với những thách thức cụ thể được trình bày bởi Nghị định 93 về việc đăng ký của các Tổ chức Phi Chính phủ nước ngoài và Nghị định 38 về tổ chức Phi Chính phủ địa phương nhận được sự hỗ trợ phát triển từ nước ngoài.

Luật pháp và các quy định về tổ chức Phi Chính phủ giới hạn khả năng của mình để tham gia vào vận động chính sách hoặc tiến hành các nghiên cứu bên ngoài các chủ đề được nhà nước phê duyệt. Ví dụ, Quyết định 97, có hiệu lực vào năm 2009, nghiêm cấm việc tổ chức tập trung vào khoa học xã hội và công nghệ từ hoạt động trong các lĩnh vực như chính sách kinh tế, chính sách công, các vấn đề chính trị, và một loạt các lĩnh vực khác được coi là nhạy cảm. Họ cũng không được phép tham gia vào sự phân công của các vị trí vận động chính sách.

– Xem chi tiết tại: http://www.state.gov/j/drl/rls/hrrpt/humanrightsreport/index.htm?year=2014&dlid=236490#wrapper

c. Tự do tôn giáo

Xem các Báo cáo Tự do Tôn giáo Quốc tế của Bộ Ngoại giao tại http://www.state.gov/j/drl/irf/rpt/.

d. Tự do Phong trào, di tản, bảo vệ người tị nạn, và người không quốc tịch

Hiến pháp quy định cho tự do di chuyển nội bộ, du lịch nước ngoài, di cư, và hồi hương, nhưng chính phủ áp đặt một số giới hạn về sự di chuyển của một số cá nhân, đặc biệt là những người bị kết án theo an ninh quốc gia hoặc các khoản có liên quan hay những người thẳng thắn chỉ trích chính phủ. Chính phủ thường phối hợp với Văn phòng Cao Ủy Liên Hiệp Quốc về người tị nạn (UNHCR) và các tổ chức nhân đạo khác trong việc bảo vệ và hỗ trợ cho người di tản, người tị nạn, người tị nạn trở về, những người tị nạn, người không quốc tịch, và những người khác cần quan tâm.

Chính quyền địa phương đã cản trở UNHCR tìm hiểu thực tế và thăm giám sát, và chính quyền các tỉnh nói chung tiếp tục tôn vinh các nghĩa vụ của họ để tái hòa nhập trở về dân tộc thiểu số từ Campuchia. Chính phủ tiếp tục vinh danh một biên bản ghi nhớ ba bên của sự hiểu biết đã ký với Campuchia và UNHCR để tạo thuận lợi cho sự trở lại từ Campuchia của tất cả các dân tộc Việt, người không đủ điều kiện cho các nước thứ ba tái định cư.

Phong trào trong nước: Nhiều bất đồng chính kiến, được ân xá với quản chế hoặc bị quản thúc, đã chính thức được giới hạn trong các hoạt động của họ. Họ bao gồm Lê Công Định, Phạm Hồng Sơn, Nguyễn Văn Đài, Nguyễn Phương Uyên, Nguyễn Tiến Trung, Đỗ Thị Minh Hạnh và Đinh Nhật Uy.

Một hạn chế của chính phủ liên quan đến du lịch đến các khu vực nhất định yêu cầu công dân và người nước ngoài cư trú để có được một giấy phép để tiếp cận vào khu vực biên giới, cơ sở quốc phòng, khu công nghiệp liên quan đến quốc phòng, các khu vực của “trữ chiến lược quốc gia” và “tác phẩm cực kỳ quan trọng đối với chính trị, kinh tế , văn hóa, và các mục đích xã hội. ”

Cảnh sát địa phương yêu cầu công dân đăng ký khi ngủ qua đêm ở bất kỳ vị trí bên ngoài của ngôi nhà riêng của họ; chính phủ xuất hiện để thực thi các yêu cầu nghiêm ngặt hơn ở một số huyện miền Trung và Bắc Tây Nguyên. Người mang hộ chiếu nước ngoài cũng phải đăng ký ở lại nhà riêng, mặc dù không có trường hợp được biết của chính quyền địa phương từ chối cho phép du khách nước ngoài ở lại với bạn bè và gia đình.

Các nhà chức trách đã không thực hiện nghiêm chỉnh pháp luật về cư trú, và di cư từ nông thôn đến thành phố tiếp tục không suy giảm. Di chuyển mà không cần sự cho phép, người dân tuy nhiên, bị cản trở pháp lý xin giấy phép cư trú, giáo dục cộng đồng, và lợi ích chăm sóc sức khỏe.

Du lịch nước ngoài: di dân tương lai thỉnh thoảng gặp phải những khó khăn có được một hộ chiếu; cơ quan chức năng thường xuyên tịch thu hộ chiếu, có lúc vô thời hạn.

Cấm du lịch nước ngoài tăng lên. Các nhà chức trách cấm và ngăn chặn hàng chục cá nhân từ đi du lịch ở nước ngoài hoặc nhập cảnh, giữ hộ chiếu của họ về tội mơ hồ, hoặc từ chối cấp hộ chiếu cho các nhà hoạt động nhất định mà không giải thích rõ ràng, trong đó có Nguyễn Hồ Nhật Thành (aka Paulo Thành Nguyễn), Phạm Chí Dũng, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Nguyễn Hoàng Vi, Bùi Tuấn Lâm, Đinh Xuân Thi, Lê Phúc Hiệp, Nguyễn Lân Thắng, Nguyễn Thị Huyền Trang, Nguyễn Thanh Thủy, Nguyễn Tường Thụy, Ngọc Nhật Đăng, Nguyễn Đình Hà, Nguyễn Văn Tráng, Phạm Đắc Đạt, Phạm Lê Vương Các, Nguyễn Văn Viên, và Đỗ Thị Minh Hạnh. Mặc dù việc tập kết thúc, chính phủ tiếp tục cấm các nhà hoạt động Nguyễn Khắc Toàn, Phạm Bá Hải, Phạm Hồng Sơn, Lê Thị Kim Thu, Nguyễn Hồng Quang, và những người khác từ khi nhận được một hộ chiếu và đi du lịch ở nước ngoài.

Di cư và hồi hương: Chính phủ thường cho phép các công dân di cư trở về thăm, nhưng cảnh sát từ chối visa nhập cảnh vào và đôi khi bị trục xuất một số nhà hoạt động chính trị ở nước ngoài.

– Xem chi tiết tại: http://www.state.gov/j/drl/rls/hrrpt/humanrightsreport/index.htm?year=2014&dlid=236490#wrapper

Mục 3. Tôn trọng quyền chính trị: Quyền của công dân để thay đổi Chính phủ của họ

Hiến pháp quy định quyền bầu trực tiếp đại diện cho Quốc hội, Hội đồng nhân dân và các cơ quan nhà nước khác. Mặc dù hiến pháp quy định rằng người ta có thể bỏ phiếu tại 18 tuổi và có quyền ứng cử vào Quốc hội, Hội đồng nhân dân ở tuổi 21, khả năng của người dân để thay đổi dân chủ của chính phủ của họ đã bị hạn chế. ĐCSVN sàng lọc tất cả các ứng cử viên.

Bầu cử và tham gia chính trị

Các cuộc bầu cử gần đây: Các cuộc bầu cử gần đây nhất, vào năm 2011, để chọn các thành viên của Quốc hội cho phép hạn chế cạnh tranh giữa các ứng cử viên Đảng-hiệu đính, mặc dù sự toàn vẹn của quá trình bỏ phiếu là không rõ ràng. VFF đã chọn và hiệu đính tất cả các ứng cử viên. Ứng cử viên Đảng đã giành 458 trong tổng số 500 ghế. Còn lại 42 là ứng cử viên phi ĐCSVN.

Theo chính phủ, hơn 99 phần trăm cử tri đủ điều kiện bỏ phiếu trong cuộc bầu cử năm 2011, một con số quan sát viên quốc tế coi là không chắc cao. Cử tri có thể bỏ phiếu bằng proxy, và chính quyền địa phương được giao nhiệm vụ đảm bảo rằng tất cả các cử tri đủ điều kiện bỏ phiếu bằng cách tổ chức bỏ phiếu nhóm và xác minh rằng tất cả các cử tri thuộc thẩm quyền của họ được ghi nhận là đã bình chọn.

Quốc hội, mặc dù phần lớn gồm các đảng viên, tiếp tục thực hiện các bước gia tăng để tự khẳng định mình như là một cơ quan lập pháp. Trong phiên họp mùa xuân của tháng năm, Quốc hội thăng tiến việc sử dụng thường xuyên hơn các phiếu bất tín nhiệm đối với các nhà lãnh đạo cấp cao, mặc dù một đề nghị Ủy ban Thường vụ Quốc hội phê chuẩn mà nhiều người coi là không đầy thách thức để lãnh đạo cấp cao. Đề xuất này gây ra cuộc tranh luận đáng kể trên sàn của Quốc hội, với bỏ phiếu cuối cùng bị hoãn lại tới phiên giảm. Giữa các Ủy ban của Quốc hội tiếp tục thảo luận vấn đề này.

Đảng chính trị và sự tham gia chính trị: Chương I, Điều 4 của hiến pháp sửa đổi phác thảo vai trò chính trị của Đảng. Trong khi bài báo không chi tiết, quyền hạn quy định cụ thể, phần 1 khẳng định vai trò của đảng là “đội tiên phong của giai cấp công nhân và của dân tộc Việt Nam” và “lực lượng lãnh đạo trong nước và xã hội”, một vai trò lớn, không trao cho bất cứ hiến pháp khác thực thể. Phần 2 Tham khảo thêm trách nhiệm của Đảng với công chúng. Phần 3 nói rằng “tất cả các tổ chức và các thành viên của Đảng Cộng sản Việt Nam Đảng hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp và pháp luật.” ĐCSVN Bộ Chính trị có chức năng là cơ quan ra quyết định cao nhất, mặc dù về mặt kỹ thuật nó báo cáo với Ủy ban Trung ương Đảng. Phong trào chống đối chính trị và các chính đảng khác là bất hợp pháp.

Chính phủ tiếp tục hạn chế tranh luận công cộng nghiêm trọng trên và những lời chỉ trích của các nhà nước độc đảng. Một số nhóm và cá nhân, công khai kêu gọi cho phép dân chủ đa đảng và sửa đổi điều 4 của hiến pháp mới, trong đó yêu cầu quân đội để duy trì lợi ích của Đảng. Các nhà phê bình đã thảo luận về những ưu và khuyết điểm của bản Hiến pháp mới cũng như các vấn đề chính trị nhạy cảm khác, bao gồm cả quyền cho người đồng tính nữ, đồng tính nam, song tính và người chuyển giới và sửa đổi Luật Hôn nhân và Gia đình.

Trong tháng 05 chính quyền đóng cửa trang web của Hiệp hội Diễn đàn Dân sự, thành lập vào tháng 9 năm 2013 bởi một nhóm các trí thức Việt ở trong nước và ở nước ngoài để “biện hộ cho sự chuyển tiếp hòa bình cho dân chủ từ chế độ độc tài.” Việc đóng cửa sau vụ bắt giữ blogger Nguyễn Hữu Vinh (aka Anh Ba Sam). Diễn đàn đã được công bố trực tuyến một “Tuyên bố về cách thi hành các quyền Dân sự và Chính trị,” mà thu hút được hàng ngàn chữ ký trực tuyến.

Vào ngày 18 tháng 02, 64 cựu tù chính trị thành lập các hiệp hội “Cựu Tù Nhân Lương Tâm Việt,” dưới sự chủ trì của các nhà hoạt động Nguyễn Đan Quế và Roman Catholic Cha Phan Văn Lợi. Một số trong những thành viên sáng lập bao gồm các nhà hoạt động cao cấp như Lê Công Định, Nguyễn Phương Uyên, Phạm Bá Hải, Phạm Chí Dũng, Bùi Thị Minh Hằng.

Sự tham gia của phụ nữ và các nhóm thiểu số: Các luật lệ tiểu bình đẳng tham gia chính trị của phụ nữ và các nhóm dân tộc thiểu số, nhưng họ vẫn tiếp tục được thiếu đại diện trong các cơ quan chính trị. Có 122 phụ nữ (khoảng 24 phần trăm) trong Quốc hội; Hai nữ bộ trưởng trong nội các 28 thành viên; hai người phụ nữ trong 16 thành viên Bộ Chính trị, một trong số đó là dân tộc Thái; và một người phụ nữ về Tòa án nhân dân tối cao. Dân tộc thiểu số được tổ chức 78 ghế (khoảng 16 phần trăm) trong Quốc hội; đã có một bộ trưởng nam trong nội các, và không có dân tộc thiểu số trên Tòa án nhân dân tối cao.

– Xem chi tiết tại: http://www.state.gov/j/drl/rls/hrrpt/humanrightsreport/index.htm?year=2014&dlid=236490#wrapper

Mục 4. Tham nhũng và thiếu minh bạch trong Chính phủ

Pháp luật quy định hình phạt hình sự đối với tham nhũng; Tuy nhiên, chính phủ đã không luôn luôn thực hiện pháp luật có hiệu quả, và các quan chức đôi khi tham gia vào các hành vi tham nhũng mà không bị trừng phạt.

Tham nhũng: Tham nhũng tiếp tục là một vấn đề lớn. Chính phủ tiếp tục các nỗ lực chống tham nhũng, bao gồm cả công khai ngân sách của chính phủ trung ương, sắp xếp hợp lý các biện pháp kiểm tra, và đôi khi công bố rộng rãi các trường hợp quan chức bị cáo buộc tham nhũng. Tại một Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng chống tham nhũng (CSCAC) họp được tổ chức tại Hà Nội vào tháng 12 năm 2013, Tổng Bí thư Đảng Nguyễn Phú Trọng khẳng định tham nhũng ảnh hưởng đến toàn bộ dân số và nhấn mạnh sự cần thiết phải tiếp tục chống lại nó. Tại một cuộc họp ngày 8 tháng 1 tại Hà Nội, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nhấn mạnh chống tham nhũng là một trong những ưu tiên của Thanh tra Chính phủ.

Báo chí công bố rộng rãi tham nhũng liên quan đến sử dụng đất, rõ ràng trong một nỗ lực đem ra để mang lại áp lực về cán bộ địa phương để giảm lạm dụng. Tham nhũng trong cảnh sát vẫn là một vấn đề quan trọng ở tất cả các cấp, và đôi khi cảnh sát đã hành động mà không bị trừng phạt. Cảnh sát cơ cấu giám sát nội bộ tồn tại nhưng đã chịu ảnh hưởng chính trị. Các nhà tài trợ nước ngoài viện trợ đã tiến hành một cuộc đối thoại chống tham nhũng hàng năm như một phần của các cuộc họp nhóm tư vấn với chính phủ. Trước cuộc đối thoại tập trung vào tham nhũng trong lĩnh vực giáo dục, y tế, và xây dựng.

Mặc dù chính phủ coi chỉ trích chính trị là một tội ác, trừ khi cơ quan chức năng kiểm soát nó, luật chống tham nhũng sửa đổi có hiệu lực từ tháng 2 năm 2013 cho phép các công dân để khiếu nại một cách cởi mở đối với chính phủ không hiệu quả, các thủ tục hành chính, tham nhũng và chính sách kinh tế. Các nhà chức trách cấm nỗ lực để tổ chức công dân bất mãn để tạo thuận lợi cho hành động, và thủ phạm đã bị bắt giữ.

Trong tháng hai Ủy ban Trung ương Đảng cho vụ Quốc tế (CCIA) nhận trách nhiệm giám sát việc CSCAC và trở thành chính thức chịu trách nhiệm về chống tham nhũng. Vai trò chính của CCIA là để nghiên cứu tham nhũng và kiến ​​nghị chính sách, không phải điều tra hoặc hỗ trợ trong việc truy tố các trường hợp cá biệt. Các CCIA không độc lập tìm ra các trường hợp mới và không có một cơ chế để phối hợp với các cơ quan thực thi pháp luật khi số liệu được đưa đến sự chú ý của nó.

Trong tháng 12 năm 2013 tòa án nhân dân Hà Nội đã kết luận các vụ xét xử của nhà nước Việt Nam công ty Hàng hải (Vinalines). Tòa án thấy cựu Chủ tịch Vinalines Dương Chí Dũng và cựu tổng giám đốc Vinalines Mai Văn Phúc phạm tội tham ô và kết án họ tử hình. Ngày 7 tháng 1, trong quá trình của phiên xét xử sau đó truy tố anh trai của ông Dũng, cựu phó giám đốc sở cảnh sát thành phố Hải Phòng Dương Tự Trọng, lời khai đã được tạo ra ở đó ông đã cáo buộc cựu Thứ trưởng Bộ Nội vụ Thượng tướng Phạm Quý Ngọ, quan chức giám sát việc Vinalines “Cuộc điều tra, nhận hối lộ. Một cuộc điều tra tiếp theo xảy ra sau đó cho đến khi cái chết của ông Ngọ vào ngày 18. Trọng đã bị buộc tội giúp anh trai của mình để chạy khỏi đất nước và đã bị kết án 18 năm tù giam. Ngày 07 Tháng Năm, một tòa án phúc thẩm đã y án Dũng và Phúc án tử hình. Vào ngày 23 tháng 05, tòa phúc thẩm giảm án Trọng xuống 16 năm tù giam.

Ngày 13 tháng 3, một tòa án ở tỉnh Đắk Nông kết án cựu giám đốc Ngân hàng Đầu tư và Phát triển Việt Nam của các tỉnh Đắk Lắk và Đắk Nông , ông Vũ Việt Hùng, và kết án ông tử hình. Tòa án kết tội anh ta về tội hối lộ, biển thủ tài sản, và vi phạm các quy định cho vay. Tòa án cũng kết án Cao Bạch Mai, Nguyễn Thị Vân và Trần Thị Xuân tù chung thân vì tội gian lận và hối lộ. Năm quan chức ngân hàng khác nhận được từ năm đến 10 năm tù giam, còn đối với vi phạm quy định cho vay.

Công khai tài chính: Pháp luật về chống tham nhũng sửa đổi yêu cầu các quan chức chính phủ cấp cao và các thành viên Quốc hội công bố thu nhập và tài sản của họ và giải thích những thay đổi từ việc tiết lộ các năm trước. Vào ngày 14 tháng 01, Bộ Chính trị đã ban hành một chỉ thị yêu cầu kê khai tài sản được cải thiện bởi các quan chức đang nắm giữ vị trí quản lý. Tại phiên điều trần công khai vào ngày 15, Uỷ ban Tư pháp Quốc hội lưu ý rằng trong năm 2013, 944.425 công chức đã được yêu cầu kê khai tài sản của họ, nhưng chỉ có năm người đã được sàng lọc hoặc bị điều tra, và chỉ có một bị phạt vì khai man tài sản. Ngoài ra các giám sát viên có quyền chất vấn công khai một nhân viên. Pháp luật không quy định một hình phạt cho việc không tuân thủ, nhưng một nghị định Tháng Bảy cung cấp để có thể khiển trách, cảnh cáo, tạm đình chỉ, hoặc loại bỏ đối với công chức không tuân thủ.

Truy cập thông tin công cộng: Luật pháp đã không cung cấp cho công chúng tiếp cận thông tin của chính phủ, và chính phủ thường không cấp quyền truy cập như vậy cho công dân hoặc không phải là công dân, bao gồm cả phương tiện truyền thông nước ngoài. Trong tháng 12 năm 2013 Thủ tướng yêu cầu cụ thể rằng một đạo luật liên quan đến công chúng tiếp cận thông tin được đưa vào chương trình Quốc hội năm 2014. Theo một tạp chí pháp luật của Quốc hội, tuy nhiên, việc xem xét một đạo luật như vậy đã không được lên kế hoạch để xem xét ban đầu cho đến năm 2016. Theo quy định của pháp luật, các báo xuất bản hầu hết các văn bản quy phạm pháp luật của chính phủ trong các phiên bản hàng ngày của mình nhưng không tài liệu Đảng như Bộ Chính trị, nghị định. Chính phủ duy trì một trang web bằng tiếng Việt và tiếng Anh, cũng như Quốc hội. Trong quyết định bổ sung được thực hiện bởi Hội đồng Tòa án nhân dân tối cao ban Thẩm phán nói chung có thể truy cập thông qua trang web của tòa án, mặc dù nó đã gây khó khăn cho cá nhân để có được thông tin chính phủ

– Xem chi tiết tại: http://www.state.gov/j/drl/rls/hrrpt/humanrightsreport/index.htm?year=2014&dlid=236490#wrapper

Mục 5. Thái độ của Chính phủ Về quốc tế và phi chính phủ điều tra về cáo buộc vi phạm Nhân quyền

Chính phủ không cho phép tư nhân, các tổ chức nhân quyền địa phương thành lập hoặc hoạt động, cũng như không chịu đựng được những nỗ lực của các tổ chức, cá nhân để bình luận công khai về tình hình nhân quyền của họ. Chính phủ sử dụng một loạt các phương pháp để ngăn chặn những lời chỉ trích trong nước về các chính sách nhân quyền của mình, bao gồm cả giám sát, giam giữ, truy tố và phạt tù, can thiệp thông tin liên lạc cá nhân, và các giới hạn về thực hiện các quyền tự do ngôn luận, báo chí, và hội họp.

Liên Hợp Quốc hoặc các Cơ quan quốc tế khác: Chính phủ nói chung cấm công dân liên hệ trực tiếp các tổ chức nhân quyền quốc tế, nhưng một số nhà hoạt động đã làm như vậy. Chính quyền thường không cho phép các chuyến thăm của các Tổ chức Phi Chính phủ, nhân quyền quốc tế, mặc dù đã cho phép đại diện của UNHCR, báo chí, các chính phủ nước ngoài, và các tổ chức phát triển và cứu trợ quốc tế đến thăm Tây Nguyên. Chính phủ cho phép một chuyến thăm của Tổ chức Ân xá Quốc tế vào tháng Hai và các báo cáo viên đặc biệt của LHQ về quyền tự do tôn giáo, tín ngưỡng trong tháng Bảy. Chính quyền phản ứng nghiêm trọng với hầu hết các tuyên bố công khai về vấn đề nhân quyền và vấn đề tôn giáo do các Tổ chức Phi Chính phủ quốc tế và các chính phủ nước ngoài.

Cơ quan Nhân quyền của Chính phủ: Không có cơ quan thanh tra, ủy ban nhân quyền, hoặc các ủy ban lập pháp cụ thể để giải quyết các vấn đề nhân quyền. Chính phủ tiếp tục thảo luận về các vấn đề nhân quyền song phương với một số chính phủ nước ngoài và các cuộc đàm phán chính thức tổ chức liên quan đến quyền con người, kể cả thông qua các cuộc đối thoại hàng năm.

– Xem chi tiết tại: http://www.state.gov/j/drl/rls/hrrpt/humanrightsreport/index.htm?year=2014&dlid=236490#wrapper

Mục 6. Phân biệt đối xử, lạm dụng xã hội, và buôn bán người

Luật pháp nghiêm cấm phân biệt đối xử dựa trên chủng tộc, giới tính, khuyết tật, ngôn ngữ, hay địa vị xã hội, nhưng việc thực thi các điều cấm là không đồng đều, và pháp luật đã không cụ thể giải quyết phân biệt đối xử dựa trên khuynh hướng tình dục hoặc giới tính. Trong năm chính phủ đã chứng minh một sự khoan dung gia tăng và sự tôn trọng các quyền cho người đồng tính nữ, đồng tính nam, song tính và người chuyển giới, so với năm trước

– Xem chi tiết tại: http://www.state.gov/j/drl/rls/hrrpt/humanrightsreport/index.htm?year=2014&dlid=236490#wrapper

Advertisements
Categories: Uncategorized | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Điều hướng bài viết

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Blog tại WordPress.com.

%d bloggers like this: