CÁC CHỨC SẮC TÔN GIÁO VIỆT NAM LÊN TIẾNG…TRONG BỐI CẢNH CÁC TÔN GIÁO BỊ ĐÀN ÁP NGHIÊM TRỌNG…VÀ QUYỀN TỰ DO TÔN GIÁO BỊ CHÀ ĐẠP THÔ BẠO TẠI VIỆT NAM – THE VIETNAM religious leaders to speak out … IN THE CONTEXT OF RELIGIOUS PERSECUTION TO BE SERIOUS … AND RELIGIOUS FREEDOM HAS BEEN rudely TRAMPLED IN VIETNAM


 

       SỰ THẬT – CÔNG LÝ – TÌNH YÊU

Do Minh Tuyen

Trong bối cảnh các Tôn giáo tại Việt Nam bị đàn áp nghiêm trọng hiện nay… và trong giai đoạn quyền tự do Tôn giáo của người dân Việt Nam bị Nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam chà đạp một cách thô bạo, chúng tôi xin trân trọng gởi đến tất cả đồng bào Việt Nam trong và ngoài nước lẫn Quốc tế… Bản lên tiếng của các Chức sắc Tôn giáo Việt Nam liên quan đến quyền Tự do Tôn giáo…để rộng đường dư luận… cũng như cung cấp mọi thông tin trung thực và chính xác về tình trạng tự do Tôn giáo thật sự tại Việt Nam… ngõ hầu mong muốn tất cả mọi người dân Việt Nam trong và ngoài nước lẫn Cộng đồng Quốc tế… hiểu rõ hơn và chính xác hơn về tất cả mọi vấn đề liên quan đến Tự do Tôn giáo tại Việt Nam bấy lâu nay.

Bản Lên Tiếng

Các Chức sắc Tôn giáo Việt Nam

Về Pháp lệnh tôn giáo năm 2004 và Nghị định áp dụng Pháp lệnh năm 2012
Kính gởi:
– Quý Hữu trách trong Chính phủ và Quốc hội Việt Nam
– Quý Chức sắc, tu sĩ và tín đồ Cao Đài, Công giáo, Phật giáo, Phật giáo Hòa Hảo và Tin Lành.
– Quý Nhân sĩ và Đồng bào Việt Nam
– Quý Chính phủ dân chủ khắp thế giới
– Quý Hội đồng nhân quyền Liên Hiệp Quốc và Quý Tổ chức nhân quyền quốc tế.
– Quý Cơ quan truyền thông quốc tế và quốc nội.
Các Chức Sắc Tôn Giáo Việt Nam:
          1- Xét rằng: Do thấm nhuần chủ nghĩa duy vật vô thần Các Mác (cho rằng tôn giáo là thuốc phiện mê hoặc nhân dân, nguy hiểm cho xã hội) và do chủ trương quyền lực toàn trị độc tài (không để bất cứ thực thể nào trong xã hội vượt thoát sự kiểm soát của mình và không để bất cứ quy tắc luật lệ nào đứng trên quy tắc luật lệ của mình), đảng và chế độ Cộng sản luôn coi tôn giáo -các lực lượng tinh thần- là kẻ thù, kẻ thù số một, cần phải tiêu diệt. Để thực hiện việc này, nhà cầm quyền CS dùng bạo lực vũ khí và bạo lực hành chánh. Hai biện pháp này luôn phối hợp với nhau cũng như tăng giảm tùy lúc, tùy nơi và tùy người. Bạo lực hành chánh hiện thời được thể hiện qua Pháp lệnh tín ngưỡng tôn giáo số 21 do Ủy ban Thường vụ Quốc hội ban hành ngày 18-06-2004 và Nghị định áp dụng Pháp lệnh số 92 (cập nhật Nghị định số 22 năm 2005) do Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ban hành ngày 09-11-2012.
          2- Xét rằng: Rút kinh nghiệm áp dụng Sắc lệnh tôn giáo số 234 (ngày 14-06-1955) của ông Hồ Chí Minh, Nghị quyết tôn giáo số 297 (ngày 11-11-1997) của ông Phạm Văn Đồng và Nghị định số 22 (ngày 01-03-2005) của ông Phan Văn Khải, Pháp lệnh 21 và Nghị định 92 trở nên tinh vi hơn và siết chặt hơn trong việc kiểm soát các giáo hội. Cụ thể, cả hai văn kiện pháp lý này muốn khống chế, kềm tỏa 5 phương diện hay 5 yếu tố của tôn giáo là quy chế pháp lý, nhân sự, hoạt động, tài sản và quan hệ quốc tế.
          a- Về quy chế pháp lý, cho đến nay nhà cầm quyền CS không cho tôn giáo lẫn tổ chức thuộc tôn giáo chính truyền nào được có tư cách pháp nhân như mọi tổ chức xã hội – chính trị khác tại VN (trong cả hai văn kiện chẳng hề thấy một chữ “pháp nhân” nào). Điều này gây rất nhiều khó khăn về pháp lý cho các Giáo hội và các tổ chức của Giáo hội trong các giao dịch dân sự (mua bán, mở tài khoản ở ngân hàng). Đất đai, nhà cửa, tiền bạc mà các tôn giáo và tổ chức tôn giáo đang sở hữu và sử dụng phải đứng tên một cá nhân và điều này dẫn đến nguy cơ bị chiếm đoạt (bởi nhà nước hay bởi một người liên hệ), vì trên danh nghĩa các tài sản này chỉ là của cá nhân chứ không phải của tập thể. Những hoạt động xã hội của các chức sắc do đó cũng bị loại trừ hay giới hạn.
          Không công nhận tư cách pháp nhân, nhà cầm quyền chỉ cho các tôn giáo và các tổ chức thuộc tôn giáo được đăng ký, nghĩa là xin công nhận để được hoạt động với những điều kiện rất khắt khe (Đ. 5-8 NĐ 92). Và sự xuất hiện chính danh lẫn tồn tại hợp pháp của một tôn giáo hoàn toàn nằm trong tay nhà cầm quyền vô thần. Hiện thời, nhiều Giáo hội như Phật giáo VN Thống nhất, Phật giáo Hòa Hảo Thuần túy, Cao Đài Bảo thủ Chơn truyền và nhiều Hệ phái Tin lành như Mennonite hoặc Lutheran VN bị đặt ra ngoài vòng pháp luật, do đó bị bách hại dữ dội. Trong lúc đó, nhà cầm quyền lại nặn ra nhiều giáo hội quốc doanh hoặc tổ chức quốc doanh để thay thế hay lũng đoạn các Giáo hội chính truyền hòng lừa gạt nhân dân và quốc tế, dùng đạo chống lại đạo.
          b- Về nhân sự (tín đồ, tu sĩ, chức sắc). Trước hết, mọi ai có đạo đều phải ghi rõ tôn giáo trong Chứng minh nhân dân (các nước trên thế giới không có lệ này). Điều này đã và đang gây ra lắm kỳ thị. Rồi không một tín đồ của đạo nào được giữ những chức vụ lãnh đạo trong bộ máy Nhà nước, công an, quân đội, học đường, công ty xí nghiệp quốc doanh… Rõ ràng người có đạo là công dân hạng hai. Việc này đi ngược với Điều 29 Dự thảo sửa đổi HP.
         Về tu sĩ, PL đ. 21 đòi buộc người phụ trách tu viện khi nhận người vào tu có trách nhiệm đăng ký với Uỷ ban nhân dân cấp xã, và NĐ 92 đ. 13 còn buộc chờ cơ quan nhà nước có thẩm quyền trả lời chấp thuận. Nghĩa là nhà cầm quyền có quyền từ chối cho một người vào tu hay từ chối cho một dòng tu hoạt động.
          Về chức sắc (x. PL đ. 3-10), NĐ 92 đ. 19 nói rõ: “Tổ chức tôn giáo [tức Giáo hội] thực hiện việc phong chức, phong phẩm, bổ nhiệm, bầu cử, suy cử các chức danh này có trách nhiệm gửi bản đăng ký [tức xin phép] đến cơ quan quản lý nhà nước về tôn giáo”. Nghĩa là việc bổ nhiệm các chức sắc từ lớn tới nhỏ đều bị nhà nước mọi cấp xen vào, cốt chọn cho được người họ hoàn toàn ưng ý hay người họ không phải lo ngại.
          Trước đó, khi được đào tạo thành chức sắc trong các học viện, học viên buộc phải học về lịch sử và pháp luật VN như các môn chính khoá (PL đ. 24. NĐ 92 đ. 14-2). Thực ra đấy là học về chủ nghĩa, chế độ và đảng CS, do chính giáo sư nhà nước dạy. Đây là hình thức nhồi sọ những ứng viên chức sắc để sau này họ trở thành những lãnh đạo tinh thần ngoan ngoãn với chế độ và dễ thỏa hiệp với nhà cầm quyền.
          c- Về hoạt động của tôn giáo, PL (từ điều 17 đến điều 35) phân ra 14 loại. Theo NĐ 92 từ đ. 5 đến đ. 41, tất cả các loại hoạt động này đều phải đăng ký (nghĩa là xin phép) và phải chờ nhà nước chấp thuận mới được làm. Nghĩa là người dân buộc phải xin phép nhưng nhà nước không buộc phải cho phép. Việc cho phép hay không tùy vào nhiều điều kiện, nhất là tùy thái độ “chính trị” của cá nhân hay cộng đoàn làm đơn xin phép… Trong PL 21 và NĐ 92, người ta thấy từ “đăng ký” được sử dụng 18 và 74 lần, từ “quy định” được sử dụng 37 và 69 lần, từ “quy định của pháp luật” được sử dụng 14 và 9 lần, từ “không chấp thuận phải nêu rõ lý do” 18 lần (trong NĐ).
          Nếu tóm tắt các hoạt động trên thành 2 loại: 1- Các hoạt động thuần túy tôn giáo và nội bộ của Giáo hội; 2- Các hoạt động của Giáo hội liên quan đến xã hội, thì từ 1975 đến nay, đã có vô số vi phạm của nhà cầm quyền đối với các hoạt động đó. Và chính vì tiến hành nhiều sinh hoạt quan trọng và cần thiết cho đạo mà nhiều chức sắc, tu sĩ, tín đồ thuộc mọi tôn giáo đã bị hăm dọa, sách nhiễu, hành hung, quản chế hay cầm tù. Đó là chưa kể nhiều người còn bị như thế chỉ vì đấu tranh cho tự do, nhân quyền, dân chủ.
          Ngoài các hoạt động phải xin phép trên đây, còn có những hoạt động thuộc quyền con người và quyền công dân mà các Giáo hội bị cấm đoán. Chẳng hạn không được quyền có nhà xuất bản riêng, đài phát thanh phát hình riêng, trang mạng internet riêng, hay có giờ phát thanh phát hình trên các phương tiện truyền thông của nhà nước (xây dựng do tiền đóng thuế của nhân dân, trong đó có tín đồ), và như thế là không được truyền bá giáo lý cách công khai cho mọi người để góp phân canh tân xã hội. Rồi không được quyền tham gia vào việc giáo dục giới trẻ từ cấp tiểu học đến đại học với trường sở và chuyên viên của riêng mình, dưới sự điều hành của chính mình, không được quyền tham gia vào việc cứu tế xã hội bằng cách thành lập và điều hành từ viện cô nhi đến viện dưỡng lão, từ bệnh xá đến bệnh viện.
          d- Về tài sản, PL đ. 26 nói: “Tài sản hợp pháp thuộc cơ sở tín ngưỡng, tôn giáo được pháp luật bảo hộ, nghiêm cấm việc xâm phạm tài sản đó”. Thế nhưng, từ trong Hiến pháp, đã có chủ trương đất đai do nhà nước làm chủ sở hữu, rồi trong nhiều văn bản pháp luật, lại có những quy định vô lý liên quan đến tài sản của các Giáo hội. Như ngày 31-12-2008, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ra Chỉ thị số 1940 về nhà, đất liên quan đến tôn giáo, hạ lệnh cho các địa phương nuốt trọn mọi tài sản của các tôn giáo mà đảng CS đã cướp đoạt từ nhiều thập niên trước dưới chiêu bài “quản lý nhà đất và cải tạo xã hội chủ nghĩa”. Trong thực tế, từ 1954 tới nay, vô vàn vô số tài sản (điện thờ, đất đai, cơ sở, thậm chí vàng bạc…) của các tôn giáo đã bị nhà cầm quyền CS tước đoạt. Ngoài ra, để khống chế sự phát triển của tôn giáo, nhà cầm quyền không cho phép các Giáo hội trực tiếp mua hoặc nhận biếu tặng đất đai hay cơ sở.
          e- Về quan hệ quốc tế của tổ chức tôn giáo, tín đồ, tu sĩ, chức sắc thì được đề cập trong PL 21 Điều 34-37 và NĐ 92 Điều 37-41. Cũng lại chuyện tất cả đều phải xin phép và nhưng nhà cầm quyền không buộc phải cho phép. Ví dụ việc Tòa thánh Vatican phong chức giám mục cho một số linh mục Công giáo VN thì phải được sự ưng thuận của Hà Nội mà nhiều khi rất gian nan và GH không thể chọn được người vừa ý. Ngoài ra, mọi chức sắc được phép ra nước ngoài (du lịch, du học hay du khảo) đều phải gặp công an tôn giáo trước khi đi để nghe bảo ban mọi chuyện “nên làm” và “không nên làm” ở hải ngoại (như cấm gặp gỡ cá nhân hay tổ chức nào đó, cấm tuyên truyền nói xấu nhà nước và chế độ…) Từ ngày mở cửa biên giới, cho phép công dân ra ngoại quốc, nhà cầm quyền đã kiểm soát mối liên lạc của các Giáo hội với nước ngoài có khi rất trắng trợn. Nhiều chức sắc “có vấn đề với chế độ” (như đã đấu tranh cho tự do tôn giáo hay dân chủ nhân quyền) thì bị gây nhiều khó dễ hay thậm chí bị cản trở xuất ngoại (hoặc ngược lại đi vào trong nước nếu đang ở nước ngoài). Nhiều nhóm thiện nguyện từ hải ngoại cũng bị cấm cản vào phục vụ tại một địa phương mà chức sắc tôn giáo coi sóc nơi đó đang bị ghi vào sổ đen. Nhà cầm quyền còn tìm cách cho tay chân len lỏi vào các cộng đoàn tôn giáo người Việt ở hải ngoại để lũng đoạn ngõ hầu họ chống lại đồng đạo mình ở quê hương. Đặc biệt nhà cầm quyền đã nhiều lần yêu cầu Tòa thánh Vatican có biện pháp với những chức sắc hoặc cộng đoàn Công giáo VN bị cho là “chống đối chế độ” trong lúc họ thực sự bênh vực công lý nhân quyền hay đòi hỏi quyền tự do tôn giáo.
Từ những phân tích trên, Các Chức sắc Tôn giáo Việt Nam tuyên bố:
1- PL 21 và NĐ 92 là những phương tiện pháp lý mà nhà cầm quyền Cộng sản thay vì dùng phục vụ quyền tự do tôn giáo của công dân như HP 1992 quy định, lại sử dụng để
– duy trì cơ chế Xin-Cho đối với tôn giáo (một cơ chế mà họ đã bỏ trong nhiều lãnh vực khác) ngõ hầu tôn giáo luôn lệ thuộc chặt chẽ vào chế độ.
– biến các Giáo hội và các tổ chức trong Giáo hội hoặc thành công cụ phục vụ tận tình chế độ hoặc thành kẻ phải nín câm trước những vấn đề của đất nước và xã hội ngõ hầu được yên thân.
– ngăn cản các Giáo hội và các tổ chức trong Giáo hội trở thành những xã hội dân sự đúng nghĩa (độc lập với nhà cầm quyền) vốn là nhu cầu ngày càng cấp thiết tại VN, để xây dựng một quốc gia dân chủ.
2- Các tôn giáo tự bản chất là những xã hội dân sự và mọi tín hữu đều là những công dân bình đẳng. Họ có những quyền và nghĩa vụ như mọi xã hội dân sự và mọi công dân khác. Những quyền và nghĩa vụ này -trên nguyên tắc- được xác định trong Hiến pháp và các bản văn dưới luật hình thành theo tinh thần tự do dân chủ, phù hợp với các Công ước quốc tế về nhân quyền. Thành ra không thể có và không được có những luật riêng cho tôn giáo. Như thế là đàn áp và kỳ thị! Chúng tôi thấy mình không có bổn phận chấp hành những luật lệ như thế
3- Tự do tôn giáo không hệ tại ở việc được xây dựng các nơi thờ tự to lớn nguy nga, tổ chức các lễ hội hoành tráng đông đảo, chức sắc tu sĩ tín đồ được xuất ngoại dễ dàng thoải mái (thật ra điều này chỉ đúng với những nơi và những người không “có vấn đề” với chế độ). Tự do tôn giáo hệ tại việc các Giáo hội và tổ chức Giáo hội phải được công nhận (chứ không cấp ban) tư cách pháp nhân một khi họ đã đăng ký (không theo nghĩa xin phép); phải được tự do trong sinh hoạt và độc lập trong tổ chức; phải được truyền bá giáo lý trong và ngoài nơi thờ tự, trong và ngoài cộng đoàn tôn giáo, ra xã hội và trên mọi phương tiện truyền thông (sách, báo, đài); phải được tham gia vào việc giáo dục giới trẻ ở mọi cấp học; phải được tổ chức đầy đủ các hoạt động cứu tế xã hội; phải được tham gia đầy đủ (qua các tín đồ) vào việc quản lý điều hành đất nước.
4- Nhà cầm quyền VN -cách lập tức và vô điều kiện- phải thả mọi chức sắc, tu sĩ, tín đồ đang bị cầm tù vì đã đấu tranh cho tự do tôn giáo hay dân chủ nhân quyền; phải trả lại mọi tài sản tinh thần là tự do và độc lập cho mọi tôn giáo; phải trả lại mọi tài sản vật chất là đất đai, cơ sở cho mọi Giáo hội. Để mọi Giáo hội có thể góp phần vào việc canh tân đất nước và phục vụ Đồng bào.
Làm tại VN ngày 04 tháng 10 năm 2013
Các Chức sắc đồng ký tên
Đồng ký tên
– Cụ Lê Quang Liêm, Hội trưởng PGHH (đt: 0199.243.2593)
– Hòa thượng Thích Không Tánh, Phật giáo (đt: 0165.6789.881)
– Linh mục Phêrô Phan Văn Lợi, Công giáo (đt: 0984.236.371)
– Linh mục Giuse Đinh Hữu Thoại, Công giáo (đt: 0935.569.205)
– Linh mục Antôn Lê Ngọc Thanh, Công giáo (đt: 0993.598.820)
– Chánh trị sự Hứa Phi, Cao Đài giáo (đt: 0163.3273.240)
– Chánh trị sự Nguyễn Kim Lân, Cao Đài giáo (đt: 0988.971.117)
– Chánh trị sự Nguyễn Bạch Phụng, Cao Đài giáo (đt: 0988.477.719)
– Mục sư Nguyễn Hoàng Hoa, Tin Lành (đt: 0949.275.827)
– Mục sư Hồ Hữu Hoàng, Tin Lành (đt: 0902.761.057)
– Mục sư Nguyễn Mạnh Hùng, Tin Lành (đt: 0906.342.908)
– Ông Phan Tấn Hòa, PGHH (đt: 0162.630.1082)
– Mục sư Lê Quang Du, Tin Lành (đt: 0121.2002.001)
– Ông Trần Nguyên Hưởn, PGHH (đt: 0167.341.0139)
– Mục sư Nguyễn Trung Tôn, Tin Lành (đt: 0162.838. 7716)
                                                    Nguồn: VRNs (Dòng Chúa Cứu Thế Việt Nam)

 

 

 

 

 

 

 

 

       THE TRUTH – JUSTICE – LOVE

 

 

 

 

 

 

 

Do Minh Tuyen

 

In the context of religious persecution in Vietnam serious now … and during religious freedom of the people of Vietnam has been trampled rudely by Vietnam’s communist authorities , we would like to send to all people in Vietnam and abroad and International . .. The voice of the Religious dignitaries Vietnam regarding religious freedom … to broad public opinion … as well as provide all information truthfully and accurately about the current status of religious freedom in Vietnam actually … desired so that all the people of Vietnam and abroad and the International Community … better understanding and more accurate in all matters relating to religious freedom in Vietnam so long .

 

 

    Statement of Vietnam’s Clergies

Concerning the Ordinance on Religion and Belief of 2004 and the 2012 Decree on Directives and Measures for Implementing the Ordinance on Religion and Belief

 

 

Respectfully submitted to:

– Officials in Vietnam’s government (Executive Branch and National Assembly)

– Members of the clergies and religious orders, and adherents of the various faiths, including Christianity, Buddhism, Hoa Hao Buddhism, Cao Dai religion, and others.

– The other citizens of Vietnam

– The governments of all democratic countries

– The UN Human Rights Commission and all international human rights organizations

– News media in Vietnam and the rest of the world.

 

We, representatives of the clergies of various religions in Vietnam:

1- In consideration of the following: The Communist Party and its members in the government of Vietnam: (a) view religion as the opium that misleads the people and harms society (Karl Marx’s teaching), and (b) want to have absolute control over the minds and activities of all the Vietnamese people by forcing everyone to follow the regime’s own rules and commands, regardless of higher principles. Therefore the regime has always treated the various religions as its mortal enemies,and intends to destroy them, using both force and administrative measures. The regime always uses both means concurrently, changing its emphasis on each as the situation dictates. The current administrative measures are based on the Ordinance on Religion and Belief (Ordinance No. 21) issued by the National Assembly on 06-18-2004 and Decree on Directives and Measures for Implementing the Ordinance on Religion an Belief (Decree No. 92 updating Decree No. 22) issued by Prime Minister Nguyen Tan Dung on 11-09-2012.

2- In consideration of the following: The regime learned from its experience with Mr. Ho Chi Minh’s Decree on Religion (Decree No. 234 issued on 06-14-1955), Mr. Pham Van Dong’s Decree on Religion (Decree No. 297 issued on 11-11-1997), and Mr. Phan Van Khai’s Decree on Religion (Decree No. 22 issued on 03-01-2005). Consequently, its latest ordinance, Ordinance No. 21, and its latest decree, Decree No. 92, are more sophisticated and repressive as they cover all five pillars of any religious organization: legal status, human resources, operation, property, and international activities.

a- Legal Status: the regime has never granted to any legitimate religious organization the same legal status as other (non-religious) organizations (both the latest ordinance and decree fail to mention the legal status of religious organizations). Without this status, religious organizations cannot engage in routine transactions such as opening a bank account or buying and owning property, a major barrier to normal operation. Furthermore, as religious organizations’ bank accounts or properties can only be registered under the names of private citizens, they are easier targets of confiscation and other infringement by the regime or individuals associated with the organizations.

The regime allows religious organizations to register for operation (without being recognized as legal entities), but only under draconian restrictions (Articles 5 – 8, Decree 92). The regime has complete control over the religious organizations’ right to operate and existence. Currently, the regime has outlawed several religious organizations, including the Unified Buddhist Church, the Original Hoa Hao Buddhist Church, the Orthodox Cao Dai Church, and evangelical churches such as Mennonite or Lutheran. The regime violently represses the banned churches while supporting its own creations, government-controlled religious organizations which are the regime’s tools for sabotaging the legitimate churches and misleading its citizens and the international community about the real state of religious freedom in Vietnam.

b- Human Resources (adherents, members of religious orders, clergy). The national identity card lists a citizen’s religious belief (no other country requires this from a citizen). This promotes rampant discrimination. No religious adherent has been promoted to senior positions in the government, army, academia, state enterprises, etc. Clearly, the regime treats religious adherents as second class citizens, contradicting Article 29 in the document on proposed constitutional amendments.

Religious Orders – The ordinance requires the administrator of every monastery to register any new members with the local government at the village level; Article 13 of the decree requires that the monastery wait until the appropriate government unit has approved before it admits a new member. This grants the government the authority to deny individuals seeking to join a monastery and, effectively, the authority to allow any monastery to function.

Clergy – Based on Articles 3-10 of the ordinance, Article 19 of the decree state clearly: “The religious organization that appoints, promotes, elects, or designates these officials must send the registration application [request for approval] to the government’s oversight office”. This effectively allows the regime to have a say in all personnel appointments within the churches, guaranteeing that only persons acceptable to the regime will become members of the clergy.

Before completing their religious training in seminaries, seminarians must complete courses on the history and laws of Vietnam (Article 24 of the ordinance and Article 14-2 of the decree). As these required courses basically cover the history and principles of Communism and the Communist Party; the regime intends to drill its doctrine into seminarians and turn future clergy members into meek collaborators.

c- Operation, Article 17-35 of the ordinance list 14 categories of activities. Articles 5-41 of the decree specify that the organization must register (seek approval) and may not engage in any activity absent official approval. The regime forces the churches to seek approval but reserves for itself the right to deny, subject to its review of the “political attitude” of the individuals being considered and the organization seeking approval. The regime used the words “register” 18 times in the ordinance and 74 times in the decree, “prescribed” 37 times in the ordinance and 69 times in the decree, “prescribed by law” 14 times in the ordinance and 9 times in the decree, and “must state the reason for denial” 18 times in the decree.

The 14 categories of activities can be grouped under two broad headings, 1. Purely religious activities internal to each religious organization, and, 2. A religion’s external activities, i.e., involving social elements. The regime has interfered countless times with those two broad categories of activities from 1975 on. The regime has threatened, harassed, assaulted, detained, or placed under restricted movement status many adherents, clergy members, and members of religious orders who tried to conduct legitimate religious activities, not counting those who merely advocated for genuine human rights and democracy in Vietnam.

Within the previously listed categories of activities that the regime controls, a number of activities are related to human rights and political rights, e.g., the religions are forbidden from having their own publishing capabilities, radio and TV stations, webpages, or time on government radio and TV, even when the public (among whom are adherents of the religions) pays for the government media through taxes. The bottom line is that the churches: (a) may not communicate to the public their religious teachings even when such teachings are intended to improve society; or, (b) establish and operate schools from the elementary level through university level; or, (c) establish and run orphanages, clinics, hospitals, retirement homes, etc.

d- Property, Article 26 of the ordinance states: “Legitimate property belonging to religious organizations is fully protected under the law”. However, the Constitution is premised upon the State owning all land, and in several legal documents, the regime has inserted indefensible clauses concerning property belonging to religious organizations. For example, on 12-31-2008, Prime Minister Nguyen Tan Dung issued Directive No. 1940 in which instructed local governments to “swallow up” church properties that the Communists had already seized in past decades, from 1954 on. The regime took not only real property, but also liquid assets. Moreover, the regime forbids religious organizations from buying or accepting donated real estate in order to prevent any possible expansion of their activities.

e- International Activities, Articles 34-37 of the ordinance and Articles 37-41 of the decree regulate the international activities of the churches, their clergies, and other adherents. Again, the model is “subject to the regime’s approval”. For example, when the Vatican promotes a Vietnamese priest to bishop, it must have the regime’s approval of the proposed individual. At times, the government approved none of the Vatican’s nominees. In addition, when clergy members apply to travel abroad for any reason (tourism, religious training, or research), they must meet with public security agents in charge of religious affairs to be coached on what not to do abroad (e.g., may not meet certain individuals or representatives of certain organizations, may not say negative things about the regime, etc.) From the time the regime first allows its citizens to travel abroad, it has exercised ruthless control of any dealing with foreign churches. Clergy members whom the regime blacklists on account of their advocacy for religious freedom and basic human rights always meet with considerable difficulties when applying for a passport, and some have not got any approval. Conversely, if the regime let some of those advocates leave the country, the regime may prevent them from returning to Vietnam. The regime has also denied entry to foreign charitable entities wishing to come to Vietnam and work in a number of localities The regime has attempted to have its agents infiltrate religious groups among overseas Vietnamese communities in an attempt to turn them against domestic churches that the regime dislike. Particularly, the regime had requested the Vatican to take action against specific individuals or groups who had been a thorn in the regime’s side, when such individuals or groups merely tried to seek justice and democracy or religious freedom.

Based on the previously-cited considerations, we, representing the clergies of several religions in Vietnam, affirm the following:

1- The Communist regime has been using Ordinance No. 21 and Decree No. 92 in a manner that goes against the 1992 Constitution, i.e., not to protect the people’s religious freedom, but to:

– maintain the mode “subject to official approval” in the regime’s dealings with religion (the regime no longer uses this mode vis-à-vis a number of non-religious entities) out of the regime’s desire to control all religious life.

– turn religions and their organizations into the regime’s instruments for propaganda or silent entities that do not criticize the regime for the harm it has done to Vietnamese society.

– prevent the religions and their organizations from working as true civil society components (independent of the government) when civil society is more urgently needed than ever to turn Vietnam into a democratic country.

2- By their nature, religions are part of civil society and their adherents are citizens with the same rights as the other Vietnamese. The churches and their adherents have human rights and responsibilities that the Constitution guarantees and international covenants proclaim. Therefore the regime must rescind all ordinances, decrees, orders, etc. aimed solely at religion and beliefs because these are intended to repress and discriminate. We believe that we are under no obligation to abide by the unjustified regulations

3- Genuine religious freedom does not exist even when there are impressive places of worship, large religious celebrations, and ease of foreign travel for certain groups of clergy and adherents, as long as the regime represses other religious entities that it considers as having issues with the government. Genuine religious freedom exists only: when a government truly acknowledges the fundamental rights of religious organizations (such rights are not subject to “official approval”), i.e., (a) legal status; (b) true autonomy in their internal affairs; (c) freedom to disseminate their faith within their places of worship and outside, within their religious communities and outside, through the use of media (books, periodicals, radio, TV, etc.); (d) participating in educational activities at all levels; (e) participating in charitable and social activities; (f) their adherents not being prevented from merit-based promotions to high-level positions.

4- The regime must immediately and unconditionally: (a) release all prisoners of conscience, including those clergy, members of religious orders, and adherents detained for advocating religious freedom or basic human rights; (b) return intangible assets to the churches (e.g., operational independence, freedom from government interference) and tangible property and other assets. This will enable us to contribute to the rebuilding of Vietnamese society and serve our people.

 

Vietnam, October 4, 2013

– Mr. Lê Quang Liêm, Leader, Hoa Hao Buddhist Church (tel. 0199.243.2593)

– Most Ven. Thích Không Tánh, Buddhist Church (0165.6789.881)

– Rev. Peter Phan Văn Lợi, Catholic Church (0984.236.371)

– Rev. Joseph Đinh Hữu Thoại, Catholic Church (0935.569.205)

– Rev. Anthony Lê Ngọc Thanh, Catholic Church (0993.598.820)

– Elder Hứa Phi, Cao Dai Church (0163.3273.240)

– Elder Nguyễn Kim Lân, Cao Dai Church (0988.971.117)

– Elder Nguyễn Bạch Phụng, Cao Dai Church (0988.477.719)

– Pastor Nguyễn Hoàng Hoa (0949.275.827)

– Pastor Hồ Hữu Hoàng (0902.761.057)

– Pastor Nguyễn Mạnh Hùng (0906.342.908)

– Mr. Phan Tấn Hòa, Hoa Hao Buddhist Church (0162.630.1082)

– Pastor Lê Quang Du, (0121.200.2001)

– Mr. Trần Nguyên Hưởn, Hoa Hao Buddhist Church (0167.341.0139)

– Pastor Nguyễn Trung Tôn (0162.838.7716)

Translation by http://dvov.org

 

 

 

 

 

 

 

 

Advertisements
Categories: Uncategorized | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Điều hướng bài viết

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Blog tại WordPress.com.

%d bloggers like this: