Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ phúc trình thường niên về nhân quyền tại Việt Nam năm 2012 – Country Reports on Human Rights Practices for 2012 in Vietnam


 

 

       SỰ THẬT – CÔNG LÝ – TÌNH YÊU

 

 

 

Dominhtuyen

 

Tiến trình vận động thúc đẩy nhân quyền cho Việt Nam trong thời gian qua đã mang đến những kết quả đáng khích lệ không chỉ đối với các Nhà hoạt động Dân chủ, Nhân quyền Việt Nam mà còn là những tín hiệu tốt phấn khởi đối với người dân Việt Nam cả trong lẫn ngoài nước. Bản phúc trình thường niên của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ về tình trạng nhân quyền trên thế giới trong đó lần đầu tiên chỉ trích mạnh mẽ và đi sát với thực tế hơn về tình trạng vi phạm nhân quyền tại Việt Nam so với những bản phúc trình những năm trước đây. Chúng tôi xin trân trọng gởi đến quý vị thân hữu, bạn bè gần xa và đồng bào cả nước bản phúc trình chi tiết từ bộ phận Dân chủ, Nhân quyền và Lao động của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ đề cập về các vụ việc vi phạm nhân quyền của Nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam trong thời gian qua.

 

Hy vọng với khởi đầu đầy hứa hẹn nói trên, tình trạng vi phạm nhân quyền tại Việt Nam sẽ có nhiều cơ hội thay đổi theo chiều hướng tốt đẹp dưới áp lực mạnh mẽ về chính trị, ngoại giao và các chính sách kinh tế song song liên quan đến các điều kiện nhân quyền từ chính quyền Washington đối với Việt Nam hiện nay và trong thời gian tới. Cấm vận, chế tài và ưu đãi là những chính sách vô cùng đúng đắn và hữu hiệu mà chính phủ Hoa Kỳ cùng các nước phương Tây cần nên vận dụng một cách triệt để trong việc khuyến khích các quốc gia cộng sản hoặc các nước hiện vẫn đang tồn tại các chính sách cai trị người dân một cách hà khắc, độc tài và tàn bạo trong đó bao gồm cả Việt Nam phải có trách nhiệm xem xét lại thành tích nhân quyền tệ hại tại quốc gia mình.

 

 

BẢN TIN

 

U.S. Department of State - Great Seal

DIPLOMACY IN ACTION

Bureau of Democracy, Human Rights and Labor

Country Reports on Human Rights Practices for 2012

Vietnam

Learn more about the U.S. Government’s engagement on human rights abroad
Vietnam

 
 
 
 Bộ phận Dân chủ, Nhân quyền và Lao động Báo cáo Quốc gia về Nhân quyền Thực tiễn cho  năm 2012 tại Vietnam

 

 

TÓM TẮT Chia sẻ

Nước CHXHCN Việt Nam là một nhà nước độc tài cai trị bởi một đảng duy nhất, Đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN), do Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và Chủ tịch nước Trương Tấn Sang. Cuộc bầu cử Quốc hội gần đây nhất, tổ chức vào tháng năm 2011, đã không tự do và không công bằng. Lực lượng an ninh báo cáo cho chính quyền dân sự.

Quan trọng nhất là vấn đề nhân quyền trong nước tiếp tục có những hạn chế nghiêm trọng của chính phủ đối với công dân về các quyền chính trị, đặc biệt là quyền được thay đổi chính phủ của họ, các biện pháp tăng cường để hạn chế quyền tự do dân sự của người dân, và tham nhũng trong hệ thống tư pháp và cảnh sát.

Cụ thể vi phạm nhân quyền tiếp tục ngược đãi của cảnh sát với những kẻ tình nghi trong quá trình bắt và tạm giam, bao gồm cả việc sử dụng vũ lực gây chết người cũng như điều kiện nhà tù khắc khổ, bắt giữ tùy tiện và bị giam giữ cho các hoạt động chính trị, và bị từ chối quyền được xét xử công bằng và nhanh chóng. Ảnh hưởng chính trị, nạn tham nhũng, và kém hiệu quả vẫn tiếp tục làm sai lệch hệ thống tư pháp đáng kể. Chính phủ ngày càng hạn chế tự do ngôn luận và báo chí và đàn áp bất đồng chính kiến, hơn nữa tự do Internet bị hạn chế; báo cáo tiếp tục được tham gia vào các cuộc tấn công chống lại các trang web có chứa những lời chỉ trích, duy trì theo dõi các blogger bất đồng chính kiến, và tiếp tục hạn chế quyền riêng tư và quyền tự do hội họp, lập hội, và đi lại. Việt Nam đã tiếp tục thực hiện việc sách nhiễu quyền tự do tôn giáo, diễn giải khác nhau và các ứng dụng của pháp luật và bảo vệ pháp luật không phù hợp, đặc biệt là ở cấp tỉnh và làng xã. Cảnh sát tham nhũng tồn tại ở các cấp độ khác nhau. Chính phủ duy trì việc cấm các tổ chức nhân quyền độc lập. Bạo lực và phân biệt đối xử đối với phụ nữ cũng như nạn buôn người vẫn tiếp tục, cũng như lựa chọn giới tính định kiến ​​giới và khai thác tình dục trẻ em. Cũng có một số phân biệt đối xử của xã hội dựa trên dân tộc, khuynh hướng tình dục, giới tính, và tình trạng nhiễm HIV / AIDS. Chính phủ duy trì giới hạn về quyền của người lao động thành lập và tham gia công đoàn độc lập và không thực thi các điều kiện làm việc an toàn và khỏe mạnh đầy đủ. Lao động trẻ em vẫn còn.

Chính phủ không nhất quán để truy tố và trừng phạt các quan chức vi phạm cam kết, và các thành viên của cảnh sát đôi khi hành động mà không bị trừng phạt.

Phần 1. Tôn trọng sự toàn vẹn của Người dân, bao gồm tự do từ:  

a). Tước bỏ tuỳ tiện hoặc bất hợp pháp của cuộc sống

Không có báo cáo chính thức rằng chính phủ hoặc các nhân viên của họ giết người tùy tiện, trái pháp luật, nhưng có báo cáo về 16 trường hợp tử vong của người bị tạm giữ trong năm cũng như lạm dụng vũ lực gây chết người. Ví dụ, vào tháng Ba cảnh sát tìm thấy Lê Quang Trọng khi đã chết trong trại giam tại Can Lộc đồn cảnh sát làng vì bị cáo buộc tham gia vào việc phá vỡ hợp và nhập vào một căn nhà tư nhân ở tỉnh Hà Tĩnh. Theo báo cáo của cảnh sát, Trọng treo cổ tự vẫn và “tự tử bằng cách thắt cổ.” Thành viên gia đình và dân làng không đồng ý và tấn công đồn cảnh sát đòi hỏi cảnh sát phải chịu trách nhiệm. Đám đông đã phá hủy hai xe cảnh sát và làm bị thương hai cán bộ. Trường hợp vẫn đang được điều tra vào cuối năm nay.

Vào ngày 28, bảo vệ nhà tù Nguyễn Văn Khoa và Võ Thành Phương đánh chết Dương Chí Dũng, một tù nhân tại nhà tù A2 Đồng Gang trong tỉnh Khánh Hòa. Một cảnh sát điều tra nội bộ cho thấy họ đã sử dụng “vũ lực quá mức”, và chính quyền vĩnh viễn gạt bỏ chúng từ cảnh sát và trục xuất họ khỏi Đảng. Trong một phiên xét xử tiếp theo vào tháng Chín, Tòa án nhân dân tỉnh Khánh Hòa kết án chị Phương  năm năm tù giam và Khoa đến bốn năm tù giam.

Trong tháng 3 năm 2011 trường hợp tử vong của Trịnh Xuân Tùng, người bị giam giữ vì vi phạm giao thông tại Hà Nội, Toà án nhân dân Hà Nội kết án Trung tá Nguyễn Văn Ninh trong tháng Giêng và kết án ông bốn năm tù. Vào ngày 17 tháng 07, Tòa án nhân dân tối cao từ chối lời kêu gọi xét xử lại ông Ninh và khẳng định đối với bản án.

Trong tháng 4 năm 2011 trường hợp của nhân viên cảnh sát địa phương bị cáo buộc đánh đập Nguyễn Công Nhựt chết sau khi giam giữ ông trong năm ngày vì bị cáo buộc ăn cắp lốp xe, Toà án nhân dân tỉnh Đồng Nai tỉnh kết luận vào tháng Hai rằng Nhựt tự tử. Gia đình Nhựt của kháng cáo phán quyết, và các trường hợp còn lại đang được điều tra vào cuối năm nay.

b. Mất tích

Không có báo cáo mất tích vì động cơ chính trị.

Không có thông tin về nơi ở của cả Thích Trí Khải, một nhà sư từ Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống Nhất mà chính quyền bắt giữ trong năm 2008, và Lê Trí Tuệ, một người sáng lập của Liên minh Công nhân độc lập ‘mà chính quyền đặt trong lưu ký 2007.

Vào 02 tháng 3, Nhóm công tác Liên hợp quốc về vụ mất tích Enforced hoặc không tự nguyện báo cáo một cuộc điều tra chuyển đến chính phủ. Không có phản ứng rõ ràng như của cuối năm nay.

c. Tra tấn và các tội ác, vô nhân đạo hay hạ điều trị hoặc trừng phạt

Luật pháp nghiêm cấm lạm dụng thân thể, nhưng cảnh sát thường ngược đãi nghi phạm trong quá trình bắt giữ, tạm giam, và nhân viên trại giam, trung tâm thuốc lạm dụng tù nhân. Các quan chức an ninh đã tấn công nhà báo (xem phần 2.a.).

Vào tháng Tư, công an tỉnh Nghệ An nghi ngờ Bùi Hữu Vũ tham gia trong một vụ trộm và bắt giữ ông sau khi ông đã biến mình nhập cảnh sát địa phương tuyên bố đã tìm thấy Vũ bất tỉnh bên cạnh di động của mình. Gia đình của ông đã đưa ông đến bệnh viện, Vũ đã chết vài giờ sau đó. Các thành viên gia đình cho rằng vết bầm tím và những vết thương trên cơ thể và khuôn mặt của Vũ chỉ ra rằng cảnh sát đã đánh đập anh ta. Trường hợp vẫn đang được điều tra vào cuối năm nay.

Đất-quyền biểu tình tại Hà Nội, Thành phố Hồ Chí Minh, Đà Nẵng và một số tỉnh ở đồng bằng sông Cửu Long tiếp tục báo cáo các trường hợp quấy rối về thể xác và đe dọa của chính quyền địa phương. Hầu hết các sự cố giữa chính quyền địa phương và dân tộc thiểu số tham gia đất, tiền bạc, hoặc tranh chấp trong nước. Ví dụ, trong tháng cảnh sát và chính quyền địa phương từ tỉnh Đắk Nông, Tây Nguyên, đi du lịch nhiều lần ra Hà Nội để thuyết phục các thành viên của một đoàn đại biểu dân tộc M’Nông trở về nhà và hủy bỏ vụ kiện cáo buộc chính quyền tịch thu đất mà không bồi thường thỏa đáng. Vì sợ bị chính quyền địa phương, Diệu Xri, người đứng đầu nhóm M’Nông, từ chối trở về nhà.

Chính phủ báo cáo vào đầu năm 2012 có hơn 43.016 người sử dụng ma túy – phần lớn trong số đó đã hành chính được giao giải độc buộc mà không xét xử – đang sống trong 121 trung tâm trên cả nước. Theo chính phủ, dân số cơ sở quy định, khoảng một sự gia tăng một phần ba so với năm 2011, không vượt quá công suất dự kiến ​​của các trung tâm, trong đó có cơ sở riêng biệt cho phụ nữ. Tại các trung tâm này, theo một báo cáo năm 2011 tháng Chín so với một tổ chức phi chính phủ (NGO), các cơ quan bị cáo buộc buộc cá nhân thực hiện việc tầm thường trong điều kiện khắc nghiệt và ngược đãi họ (xem phần 7.b.). Một bản cập nhật tháng Bảy đến báo cáo chức phi chính phủ nhấn mạnh kinh nghiệm của một người bị bắt trong một Roundup cảnh sát của người sử dụng ma túy tại thành phố Hồ Chí Minh và tổ chức tại một trung tâm giam giữ trong bốn năm mà không theo đúng thủ tục.

Luật xét hành chính, thông qua tháng Mười, phản biện trong nước và quốc tế và dự kiến ​​sẽ có hiệu lực vào tháng Giêng năm 2013, quy định về xét xử của vụ bắt giữ người nghiện ma túy, người chưa thành niên bị giam giữ hành chính, cá nhân trong “trung tâm cải tạo.” Thủ tục Đánh giá vẫn được xây dựng. Pháp luật cũng kêu gọi việc bãi bỏ các trung tâm giam giữ bắt buộc cho người lao động tình dục trong năm 2014.

Nhà tù và trại giam Điều kiện

Điều kiện nhà tù khắc khổ nhưng thường không đe dọa tính mạng. Tình trạng quá tải, không đủ chế độ ăn uống, thiếu tiếp cận với nước sạch và vệ sinh kém vẫn còn vấn đề nghiêm trọng. Quản lý nhà nước của các phương tiện truyền thông bị hạn chế báo cáo về điều kiện sống.

Điều kiện vật chất: Số lượng tù nhân và người bị giam giữ đã không công bố công khai, nhưng Trung tâm Quốc tế phi chính phủ nghiên cứu tù báo cáo rằng dân số nhà tù như của giữa năm 2011, không bao gồm người bị giam giữ trước khi xét xử, đạt 113.018 người, trong đó 10,9 phần trăm là phụ nữ. Cơ quan thường được tổ chức thanh thiếu niên trong nhà tù riêng biệt từ người lớn, nhưng những dịp hiếm hoi, người chưa thành niên đã được tổ chức trong trại giam với người lớn trong thời gian ngắn do không có không gian.

Cơ quan thường được gửi tù nhân chính trị đến các nhà tù chỉ định đặc biệt cũng được tổ chức thường phạm khác, và trong nhiều trường hợp, giữ tù nhân chính trị riêng biệt từ các tù nhân phi chính trị. Chính quyền hoàn toàn cô lập một số tù nhân chính trị cấp cao từ tất cả những người khác.

Tù nhân được tiếp cận với chăm sóc y tế cơ bản, mặc dù trong nhiều trường hợp quan chức ngăn chặn các thành viên gia đình từ việc cung cấp thuốc cho các tù nhân. Vào tháng Tư Đường Hồng Phúc và Huỳnh Đình Hùng đã chết trong nhà tù Chí Hòa, thành phố Hồ Chí Minh, bệnh phổi. Trong tháng Sáu, Ủy ban Tư pháp của Hồ Chí Minh nhà tù Hỏa nhân dân thành phố Hội đồng thanh tra Chi và báo cáo tình trạng xấu đi, các thi thể đổ nát trong tử hình, và tình trạng quá tải nghiêm trọng. Ngoài ra, các thành viên gia đình của các nhà hoạt động bị bỏ tù người có kinh nghiệm vấn đề sức khỏe tuyên bố điều trị y tế là không đầy đủ và dẫn đến các biến chứng sức khỏe lâu dài hơn.

Tù nhân thường được yêu cầu công việc nhưng không nhận được tiền lương. Chính quyền đôi khi đặt tù nhân bị biệt giam và tước đoạt họ quyền được đọc và viết tài liệu trong thời gian lên đến vài tháng. Các thành viên gia đình tiếp tục làm cho tuyên bố đáng tin cậy rằng các tù nhân nhận được lợi ích bằng cách trả tiền hối lộ cho các quan chức nhà tù hoặc thực hiện cuộc tuyệt thực.

Quản lý: Trong khi bị kết án tù có thể rất dài, chính quyền đã không buộc các tù nhân để phục vụ ngoài bản án tối đa cho tội danh tính của họ. Không có sự Thanh Tra nhà tù và không xem xét các lựa chọn thay thế để giam giữ đối với người phạm tội bất bạo động. Quản trị viên nhà tù đã không giữ hồ sơ đầy đủ, và đôi khi số liệu thống kê là mâu thuẫn.

Chính quyền giới hạn các tù nhân một chuyến thăm gia đình 30 phút mỗi tháng và các thành viên gia đình nói chung được phép cho thực phẩm bổ sung và giường cho các tù nhân. Tuy nhiên, các thành viên gia đình của tù nhân chính trị cũng thông báo bị tăng cường giám sát bởi chính phủ và bị quấy nhiễu bởi các quan chức an ninh cũng như sự can thiệp với công việc của họ, trường học, và các hoạt động tài chính. Ngoài ra, nhà chức trách cho phép các nhà ngoại giao nước ngoài để thực hiện một chuyến viếng thăm nhà tù hạn chế trong năm để đáp ứng với một tù nhân nổi bật.

Trong tháng cơ quan chuyển giao Trần Anh Kim, Nguyễn Xuân Nghĩa và Phạm Văn Trội – do các NGO Human Rights Watch xác định là tù nhân lương tâm – từ nhà tù Nam Hà gần Hà Nội với số 6 Detention Camp, tỉnh Nghệ An, Tây Nguyên . Khoảng cách tăng đã gây khó khăn cho các thành viên gia đình đến thăm.

Tù nhân không có quyền thực hành tôn giáo của họ ở nơi công cộng hoặc được tiếp cận với sách tôn giáo và kinh điển, mặc dù chính quyền cho phép linh mục Công giáo La Mã và hoạt động dân chủ Thaddeus Nguyễn Văn Lý (bị bắt lại trong tháng 7 năm 2011) để giữ cho một quyển Kinh Thánh, cầu nguyện, và cho thông công những người bạn tù. Tù nhân được phép nộp đơn khiếu nại kiểm duyệt để quản lý trại giam và cơ quan tư pháp, nhưng khiếu nại của họ cũng thường xuyên được bỏ qua.

Giám sát: Mặc dù được phép, Ủy ban Quốc tế của Hội Chữ thập đỏ không yêu cầu và cũng không thực hiện thăm nhà tù trong năm.

d. Bắt giữ tùy tiện hoặc trại giam

Pháp luật cho phép chính phủ bắt giữ người mà không có phí vô thời hạn dưới mơ hồ “an ninh quốc gia” quy định. Chính phủ cũng tiếp tục bắt bớ và giam giữ vô thời hạn các cá nhân theo quy định của pháp luật khác và bị một số nhà hoạt động trong cả nước để giam giữ hành chính hoặc quản thúc tại gia.

Vai trò của cảnh sát và bộ máy an ninh

An ninh nội bộ là trách nhiệm của Bộ Công an, mặc dù trong một số vùng sâu vùng xa, quân đội là cơ quan chính phủ và thực hiện các chức năng an toàn công cộng, bao gồm cả việc duy trì trật tự công cộng trong trường hợp tình trạng bất ổn dân sự. Bộ điều khiển cảnh sát, cơ quan điều tra an ninh quốc gia đặc biệt, và các đơn vị an ninh nội bộ khác. Nó cũng duy trì một hệ thống đăng ký và khối người giám sát các hộ gia đình để theo dõi người dân. Trong khi hệ thống này là ít xâm nhập hơn so với trong quá khứ, Bộ tiếp tục theo dõi các cá nhân bị nghi ngờ tham gia, hoặc là có khả năng tham gia vào các hoạt động chính trị trái phép. Báo cáo đáng tin cậy cho rằng cảnh sát địa phương tiếp tục sử dụng côn đồ hợp đồng và lữ đoàn công dân để sách nhiễu, đánh đập các nhà hoạt động chính trị và những người khác, bao gồm cả tín đồ tôn giáo, coi như không mong muốn hoặc một mối đe dọa cho an ninh công cộng.

Các tổ chức cảnh sát tồn tại ở cấp tỉnh, huyện và địa phương và có thể thẩm quyền của Uỷ ban nhân dân ở mỗi cấp. Ở cấp xã, nó được phổ biến cho lực lượng bảo vệ bao gồm cư dân để hỗ trợ cảnh sát. Cảnh sát nói chung có hiệu quả trong việc duy trì trật tự công cộng, nhưng khả năng cảnh sát, đặc biệt là điều tra, nhìn chung rất hạn chế, và đào tạo và các nguồn lực là không đủ. Một số chính phủ nước ngoài tiếp tục hỗ trợ trong việc đào tạo công an tỉnh và các cán bộ quản lý trại giam để cải thiện tính chuyên nghiệp của họ.

Thủ tục bắt giữ và điều trị khi trong trại giam

Pháp luật tóm tắt quá trình mà các cá nhân nên được đưa vào giam giữ và điều trị cho đến khi cơ quan xét xử của họ. Viện kiểm sát nhân dân tối cao (Văn phòng Công tố viên Công Cộng) vấn đề lệnh bắt, thường theo yêu cầu của cảnh sát. Tuy nhiên, cảnh sát có thể thực hiện một vụ bắt giữ mà không có giấy dựa trên khiếu nại của bất kỳ người nào. Viện kiểm sát phát hành các lệnh hồi tố trong trường hợp như vậy. Viện kiểm sát phải ra quyết định để bắt đầu một cuộc điều tra hình sự chính thức của một tù nhân trong vòng chín ngày, nếu không, cảnh sát phải thả nghi ngờ. Cơ quan thường phá vỡ các quy định chín ngày.

Bắt giữ tùy tiện: bắt giữ tùy tiện và bị giam giữ, đặc biệt đối với các nhà hoạt động chính trị, vẫn là một vấn đề. Theo các nhóm hoạt động và nguồn tin ngoại giao, chính phủ kết án ít nhất 35 nhà hoạt động bị bắt giữ trong năm với tổng số là 131 năm tù và 27 năm quản chế vì thực hiện các quyền của họ. Chính quyền cũng ngày càng tính bất đồng chính kiến ​​với “âm mưu lật đổ chính quyền” (Điều 79) do thành viên bị cáo buộc của họ trong đảng phái chính trị khác ngoài Đảng. Trong khi vi phạm quy định pháp lý này có khả năng nhận án tử hình, họ thường bị phạt tù lên đến 10 năm. Chính phủ cũng sử dụng nghị định, pháp lệnh và các biện pháp khác để giam giữ các nhà hoạt động cho sự biểu hiện hòa bình phản đối quan điểm chính trị (xem phần 2.a.).

Các nhà chức trách cũng bắt giữ các cá nhân trên các cáo buộc về tiết lộ bí mật nhà nước, lật đổ, lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của chính phủ, và những tội phạm khác như một phương tiện để đàn áp bất đồng chính kiến ​​về chính trị và tuyên truyền vận động công cộng. Ví dụ, vào tháng Chín cảnh sát triệu tập, đặt câu hỏi, và bắt giữ một số nhà hoạt động và các blogger đã cố gắng để tham gia phiên toà của blogger Nguyễn Văn Hải (còn gọi là Điếu Cày) (xem thêm phần 2.a.). Cảnh sát báo cáo đã hành động tương tự một ngày trước khi phiên tòa phúc thẩm của ông Nguyễn Văn Hải trong tháng mười hai.

Vào ngày 03 Tháng 10, 20 công an mặc thường phục và các quan chức cảnh sát mặc đồng phục Hà Nội đã quấy rối anh em bất đồng chính kiến ​​luật sư Lê Quốc Quân, Lê Đình Quân, trong văn phòng của ông, tịch thu tài liệu cá nhân, tạm giữ và sách nhiễu các nhân viên. Blogger báo cáo rằng các quan chức an ninh liên quan Lê Quốc Quân cho Quan Làm Bảo (Chỉ trích Các quan chức nhà nước) trên blog bị cáo buộc dán nhãn là “thù địch với các quan chức chính phủ” của Thủ tướng (xem thêm phần 2.a.). Trên 27 tháng 12, cảnh sát đã bắt Lê Quốc Quân về tội trốn thuế, một hành động được liên kết bởi các blogger cho các cuộc gọi liên tục của cải cách dân chủ, và đã giam giữ ông ở cuối năm nay. (Xem thêm 1.e. phần liên quan đến một cuộc tấn công vào ngày 19 tháng 8 Lê Quốc Quân, phần 1.f. về nhập cảnh sát nhà của ông, và phần 2.d. về hạn chế của du lịch của mình.)

Cuộc biểu tình hòa bình tiếp tục trong năm tại thành phố Hồ Chí Minh và Hà Nội để phản đối tuyên bố chủ quyền của Trung Quốc ở Biển Nam Trung Hoa (Biển Đông) và dẫn đến việc tạm giữ và giám sát của một số tổ chức phản đối. Cũng có những báo cáo rằng các quan chức an ninh địa phương ngăn chặn các cá nhân rời khỏi nhà của họ để tham gia vào các cuộc biểu tình.

Chính quyền cũng giám sát các nhà hoạt động tôn giáo và chính trị để thay đổi mức độ giam giữ không chính thức trong việc quản thúc họ. Ví dụ, thành phố Hồ Chí Minh và công an Hà Nội tiếp tục theo dõi hoạt động nổi bật Nguyễn Đan Quế, Nguyễn Văn Đài, và Đỗ Nam Hải chặt chẽ.

Trại giam trước khi xét xử: Giai đoạn điều tra thường kéo dài từ ba tháng đối với tội ít nghiêm trọng (bị phạt đến ba năm tù) đến 16 tháng đối với tội đặc biệt nghiêm trọng (bị phạt hơn 15 năm tù hoặc tử hình) hoặc nhiều hơn hai năm đối với trường hợp an ninh quốc gia. Tuy nhiên, tại thời điểm điều tra kéo dài vô thời hạn. Của pháp luật Viện kiểm sát cũng có thể yêu cầu thêm thời gian hai tháng bị giam giữ sau khi một cuộc điều tra để xem xét liệu có truy tố một tù nhân hoặc yêu cầu cảnh sát điều tra thêm. Các nhà điều tra đôi khi tiếp tục sử dụng bạo lực thể xác, cô lập, bị tra tấn quá dài, không cho ngủ để buộc tù nhân phải thú nhận.

Bởi tù nhân luật được phép tiếp cận với luật sư từ khi bị giam giữ của họ, tuy nhiên, chính quyền tiếp tục sử dụng của họ về sự chậm trễ quan liêu để từ chối truy cập đến tư vấn pháp lý. Trong trường hợp điều tra theo luật an ninh quốc gia, chính quyền cấm truy cập quốc phòng của luật sư cho các khách hàng cho đến khi sau khi một cuộc điều tra đã kết thúc và nghi ngờ đã được chính thức buộc tội, hầu hết thường sau khoảng bốn tháng. Theo quy định, điều tra có thể được tiếp tục và tiếp cận tư vấn bị từ chối trong hơn hai năm. Ngoài ra, một sự khan hiếm của các luật sư được đào tạo và không đủ bảo vệ quyền lợi bị cáo thực hiện truy cập tù nhân nhanh chóng với một luật sư hiếm. Chỉ có người chưa thành niên và những người bị chính thức buộc tội vốn đã được chỉ định luật sư.

Chính quyền phải thông báo cho luật sư của họ và cho phép họ tham gia thẩm vấn khách hàng. Tuy nhiên, một bị cáo đầu tiên phải yêu cầu sự hiện diện của một luật sư, và vẫn còn chưa rõ liệu chính quyền luôn luôn thông báo cho bị cáo các quyền này. Các nhà chức trách cũng phải cung cấp cho luật sư tiếp cận với hồ sơ vụ án và cho phép họ để sao chép tài liệu. Luật sư đôi khi có thể thực hiện các quyền này.

Cảnh sát thường thông báo gia đình về nơi ở tù, nhưng các thành viên gia đình có thể truy cập vào một tù nhân chỉ với sự cho phép của các điều tra viên, và sự cho phép này không thường xuyên được cấp. Trong thời gian điều tra, cơ quan thường xuyên  từ chối tù nhân liên lạc các thành viên gia đình, đặc biệt là trong trường hợp an ninh quốc gia. Trước khi một bản cáo trạng chính thức, người bị giam giữ có quyền thông báo cho các thành viên gia đình, mặc dù một số người bị giam giữ bị nghi ngờ vi phạm an ninh quốc gia đã được biệt giam. Không có hệ thống bảo lãnh hoạt động hoặc hệ thống tương đương phát hành có điều kiện. Thời gian dành cho tội giam giữ trước khi xét xử đối với thời gian phục vụ khi bị kết tội và tuyên án.

Tòa án có thể người giam giữ hành chính lên đến năm năm sau khi hoàn thành bản án. Ngoài ra, cơ quan công an hoặc khối lượng có thể đề nghị một trong năm “biện pháp hành chính” được áp đặt bởi ghế Uỷ ban nhân dân cấp huyện và cấp tỉnh mà không có trát tòa. Các biện pháp bao gồm thời hạn từ sáu đến 24 tháng ở trường giáo dưỡng hoặc vị thành niên hoặc trung tâm giam giữ người lớn. Cơ quan thường áp dụng các biện pháp như vậy để lặp lại phạm tội với một biên bản vi phạm nhỏ, chẳng hạn như phạm ăn cắp vặt hoặc “người khác làm nhục.” Điều khoản 24 tháng là tiêu chuẩn cho người sử dụng ma túy và gái mại dâm. Cá nhân bị kết án cơ sở giam giữ bị buộc phải đạt chỉ tiêu công việc trả tiền cho các dịch vụ và chi phí giam giữ. Ủy ban cũng có thể áp dụng điều khoản “quản chế hành chính”, mà thường lấy hình thức hạn chế về đi lại và du lịch. Các nhà chức trách tiếp tục trừng phạt một số cá nhân sử dụng quy định an ninh quốc gia mơ hồ diễn đạt của pháp luật.

Tổ chức Ân xá: Lần đầu tiên trong bộ nhớ hiện đại, chính phủ hạn chế thông báo công khai xá Quốc khánh truyền thống của mình cho các cấp tỉnh và huyện. Một số địa phương tiến hành với bản phát hành ít hơn bình thường và thay vì giảm án cá nhân.

e. Từ chối bình xét xử công khai

Pháp luật quy định về tính độc lập của thẩm phán và đặt giám định, nhưng Đảng kiểm soát các tòa án các cấp thông qua kiểm soát hiệu quả của các cuộc hẹn tư pháp và các cơ chế khác và trong nhiều trường hợp, bằng cách xác định bản án. Như trong năm qua, ảnh hưởng chính trị, nạn tham nhũng, và không hiệu quả bị bóp méo mạnh mẽ hệ thống tư pháp. Hầu hết, nếu không phải tất cả, các thẩm phán là thành viên của Đảng và lựa chọn ít nhất một phần cho quan điểm chính trị của họ. Ảnh hưởng của đảng là đặc biệt đáng chú ý trong trường hợp cao cấp và các trường hợp khác, trong đó chính quyền phải trả một người có khó khăn hoặc làm thiệt hại đảng hoặc nhà nước.

Tiếp tục sự thiếu hụt các luật sư được đào tạo và giám khảo. Liên đoàn Luật sư Việt Nam nằm dưới sự giám sát của Mặt trận Tổ quốc của Đảng Việt Nam (VFF), một nhóm làm giám sát tổ chức đoàn thể của đất nước, và được phối hợp chặt chẽ với Bộ Tư pháp và Hội Luật gia Việt Nam. Liên đoàn, giám sát chức năng Đoàn luật sư địa phương, tiếp tục phát triển một mã chuyên nghiệp của ứng xử cho luật sư.

Thủ tục xét xử

Hiến pháp quy định rằng công dân vô tội cho đến khi chứng minh có tội, mặc dù rất nhiều luật sư phàn nàn rằng các thẩm phán thường cho là tội lỗi. Phiên tòa nói chung là mở cửa cho công chúng, nhưng trong trường hợp nhạy cảm thẩm phán xử kín hoặc người tham dự bị giới hạn nghiêm ngặt. Bồi thẩm đoàn không được sử dụng.

Cơ quan công tố mang lại cáo buộc chống lại bị cáo và phục vụ như là công tố viên trong quá trình xét xử. Bị cáo có quyền được thông báo kịp thời và chi tiết của những chi phí thu đối với họ, có phiên dịch miễn phí nếu cần thiết, nhưng điều này đã không luôn luôn thực hiện. Bị đơn có quyền có mặt và có một luật sư tại phiên tòa, mặc dù không nhất thiết phải là luật sư của sự lựa chọn của họ, và quyền này đã được duy trì thường. Bị cáo không thể đủ khả năng có một luật sư thường được cung cấp duy nhất trong trường hợp liên quan đến người chưa thành niên hoặc với những bản án có thể là tù chung thân hoặc tử hình. Luật sư biện hộ thường có ít thời gian trước khi phiên tòa để kiểm tra bằng chứng chống lại khách hàng của họ. Bị cáo, quốc phòng luật sư có quyền kiểm tra chéo các nhân chứng, nhưng có những trường hợp mà trong đó không bị cáo cũng không luật sư của họ đã truy cập vào bằng chứng của chính phủ trước phiên toà, qua kiểm tra các nhân chứng, hoặc báo cáo thử thách. Bị cáo có quyền không bị ép buộc phải nhận tội và hợp đồng để tránh làm chứng. Trong trường hợp an ninh quốc gia, thẩm phán đôi khi im lặng luật sư biện hộ những người đã làm cho đối số thay mặt cho khách hàng của họ tại tòa án vì các thẩm phán coi là lập luận “phản động.” Người bị kết án có quyền kháng cáo. Toà án cấp huyện và cấp tỉnh đã không xuất bản quá trình tố tụng, nhưng Toà án nhân dân tối cao tiếp tục xuất bản các thủ tục tố tụng của tất cả các trường hợp, xem xét.

Có tiếp tục được báo cáo đáng tin cậy rằng chính quyền gây áp lực luật sư bào chữa không để mất khách hàng bất kỳ hoạt động tôn giáo hoặc dân chủ phải đối mặt với phiên tòa. Chính quyền cũng hạn chế, sách nhiễu, bắt giữ, tước quyền luật sư, và trong một số trường hợp  bắt giữ luật sư nhân quyền đại diện cho các nhà hoạt động chính trị. Ví dụ, luật sư Huỳnh Văn Đông, người mà Hiệp hội luật sư tỉnh Đăk Lak sa thải vào cuối năm 2011 để bảo vệ các cá nhân bị buộc tội hành vi chống Nhà nước, vẫn không thể tương tác với khách hàng hoặc đi lại trong nước. Ngoài ra, với tiền án của họ, chính quyền không cho phép luật sư Lê Trần Luật, Huỳnh Văn Đồng, Lê Quốc Quân, và Nguyễn Văn Đài hành nghề luật sư. Hơn nữa, vào ngày 19, ba người đàn ông mặc thường phục tấn công và làm bị thương luật sư Lê Quốc Quân ở Hà Nội.

Các tù nhân chính trị và bị giam

không có ước tính chính xác của các số tù nhân chính trị. Chính phủ báo cáo tổ chức hơn 120 tù nhân chính trị vào cuối năm, mặc dù một số nhà quan sát quốc tế tuyên bố đã có hơn (xem phần 1.d. và 2.d.). Nguồn tin ngoại giao cho rằng bốn trung tâm cải tạo trong nước nắm giữ khoảng 4.000 tù nhân.

Ví dụ, trong cơ quan ngày bị kết án Mục sư Tin Lành Nguyễn Công Chin, sau khi xét xử một ngày, đến 11 năm tù về tội “phá hoại đoàn kết dân tộc” (Điều 87) và “có mối quan hệ với các tổ chức phản động” (Điều 46). Các quan chức an ninh cho rằng tài liệu thu giữ tại nhà của Chin là “quan trọng nghiêm trọng” của chính phủ cấp cao và các quan chức quân sự.

Vào ngày 04 tháng 5, Toà án nhân dân tỉnh Đồng Nai tỉnh kết án đất quyền nhà hoạt động Nguyễn Ngọc Cường và con trai ông, Nguyễn Ngọc Tường Thi, đến bảy năm tù về tội “tuyên truyền chống nhà nước” (Điều 88). Các quan chức an ninh cũng bị tính phí với Cường nhận khoảng 31 triệu đồng Việt Nam (VND) ($ 1,500) từ các nhóm ở nước ngoài để chỉ trích chính phủ.

Chính quyền cũng tiếp tục bắt giữ và bỏ tù những cá nhân khác, những người sử dụng Internet để công bố ý tưởng về nhân quyền, các chính sách của chính phủ, và đòi đa nguyên chính trị (xem phần 2.a.).

Một số bất đồng chính kiến ​​khác liên kết với các tổ chức chính trị ngoài vòng pháp luật – bao gồm Đảng Dân chủ Nhân dân, Đảng Hành động nhân dân, tổ chức Việt Nam Tự Do, Đảng Dân Chủ Việt Nam, Liên đoàn lao động và Tổ chức Nông dân, Khối 8406, và những người khác – vẫn còn ở trong tù hay quản chế tại gia bắt giữ tại các địa điểm khác nhau.

Ví dụ, vào ngày 30, Toà án nhân dân thành phố Hồ Chí Minh kết án Việt Khang (còn được gọi là ông Võ Minh Trí) đến bốn năm tù về tội tuyên truyền chống nhà nước bằng cách sáng tác và hát những bài hát trong tháng 12 2011 để bày tỏ quan điểm của ông về xử lý của chính phủ trong những tranh chấp với Trung Quốc về chủ quyền ở biển Nam Trung Hoa (Biển Đông). Tòa án cũng kết án Nhạc sĩ Trần Vũ Anh Bình đến sáu năm tù giam dưới cùng tội.

Vào ngày 07 tháng 03, Tòa án Nhân dân tỉnh Nghệ An kết án Võ Thị Thủy và Nguyễn Văn Thành đến năm và ba năm tù giam, tương ứng, để tuyên truyền chống nhà nước. Các quan chức tuyên bố các tài liệu mà họ phân phối có liên quan tù nhân linh mục Công giáo La Mã và các cuộc gọi hoạt động Thaddeus Nguyễn Văn Lý cho cuộc bầu cử đa đảng và ủng hộ ủng hộ dân chủ Khối 8406. Vào ngày 31, một tòa giảm án năm năm Thủy kháng cáo đến bốn năm.

Trong khi các cơ quan chức năng trả tự do cho một số hoạt động chính trị và tôn giáo nổi bật khỏi nhà tù. Ví dụ, trong tháng một cơ quan phát hành Phạm Minh Hoàng, một công dân 2 quốc tịch, giáo sư tại Đại học Công nghệ Thành phố Hồ Chí Minh, và cuối năm của ông đã phục vụ ba năm quản thúc tại gia. Hoàng, ban đầu bị kết án ba năm tù và ba năm quản thúc cho bị cáo buộc quan hệ với một nhóm ủng hộ dân chủ ở nước ngoài, đã nhận được kháng cáo án tù giảm 17 tháng trong tháng 11 năm 2011.

Vào tháng Tư trong năm cơ quan trả tự do cho nhà hoạt động chính trị Bùi Thị Minh Hằng từ một trại cải tạo gần Hà Nội. Các nhà chức trách đã bắt giữ cô trong tháng 11 năm 2011 khi tham gia vào cuộc biểu tình “bất hợp pháp”, trong đó bao gồm việc tham gia vào các cuộc biểu tình chống Trung Quốc được tổ chức vào tháng Bảy và tháng Tám năm 2011 tại Hà Nội. Sau khi được tự do, cô đã cố gắng nộp đơn kiện chủ tịch của Ủy ban nhân dân thành phố Hà Nội cho vai trò của mình trong việc phê duyệt lệnh bắt giữ bà mà không theo đúng thủ tục và đã được ủy quyền câu nói của mình. Trường hợp bị cáo buộc đã gặp phải sự chậm trễ hành chính và tiếp tục vào cuối năm nay.

Trong tháng Sáu chính quyền phát hành Lê Thăng Long, bị bắt vào năm 2009, sau khi ông phục vụ ba năm tù vì âm mưu lật đổ chính phủ. Vào tháng Ba năm 2011, bộ phận phúc thẩm của Hồ Chí Minh Tòa án nhân dân thành phố giảm án tù dài của 5-3 năm và một nửa. Cuối năm của Long được phục vụ ba năm quản chế.

Thủ tục tư pháp dân sự và biện pháp

Chưa có cơ chế rõ ràng và hiệu quả để theo đuổi một vụ kiện dân sự khắc phục hoặc khắc phục vi phạm cam kết của chính quyền. Vụ kiện dân sự được xét xử bởi tòa án hành chính, dân sự và hình sự, tất cả đều thực hiện theo các thủ tục tương tự như trong vụ án hình sự, và được xét xử bởi các thành viên của cùng một cơ thể của các thẩm phán và nhân dân đánh giá. Tất cả ba cấp độ tiếp tục là chủ đề tham nhũng, thiếu độc lập, và sự thiếu kinh nghiệm.

Định của pháp luật một công dân tìm cách nhấn một đơn khiếu nại về vi phạm nhân quyền của một công chức phải đối mặt với rào cản khó khăn. S / anh ấy là cần thiết đầu tiên để kiến ​​nghị với công chức bị buộc tội cho phép tham khảo các khiếu nại ra tòa. Nếu công chức từ chối một đơn khởi kiện, công dân có quyền khiếu nại với cấp trên của công chức. Nếu người công chức hay cấp trên của mình chấp nhận đơn khiếu nại cho phiên điều trần, một tòa án hành chính chiếm vấn đề này. Nếu tòa đồng ý rằng trường hợp phải được theo đuổi, nó được gọi hoặc là một tòa án dân sự cho phù hợp liên quan đến chấn thương vật lý tìm kiếm khắc phục trong ít hơn 20 phần trăm chi phí chăm sóc sức khỏe do các cáo buộc lạm dụng, hoặc một tòa án hình sự để khắc phục hơn 20 phần trăm chi phí như vậy. Này hệ thống phức tạp của giới thiệu và cho phép đảm bảo rằng công dân có truy đòi ít hiệu quả để các thủ tục tố tụng dân sự hay hình sự để khắc phục vi phạm nhân quyền, và một số chuyên gia pháp lý đã có kinh nghiệm có liên quan. Chính phủ tiếp tục không cho phép việc sử dụng các vụ kiện tập thể chống lại bộ của chính phủ, do đó khiến khiếu nại không hiệu quả từ quyền kiến ​​nghị đất.

Bồi thường tài sản

Pháp luật quy định về bồi thường, nhà ở và đào tạo nghề cho cá nhân di dời do dự án phát triển. Tuy nhiên, khiếu nại kéo dài trên diện rộng, bao gồm từ Quốc hội, của đầy đủ hoặc chậm bồi thường, quan chức tham nhũng, và thiếu minh bạch trong quá trình của chính phủ tịch thu đất đai và di chuyển dân để mở đường cho các dự án cơ sở hạ tầng. Một số thành viên của các nhóm dân tộc thiểu số ở miền Trung và Tây Bắc Tây Nguyên tiếp tục phàn nàn rằng họ không nhận được bồi thường thỏa đáng cho đất chính phủ tịch thu để phát triển quy mô lớn các doanh nghiệp, nhà nước. Trong tháng Ba, Tài nguyên và Môi trường và những người khác thu thập ý kiến ​​chuyên gia để chuẩn bị xây dựng dự thảo luật đất đai mới.

Trong năm đã có một số tranh chấp đất đai và các cuộc biểu tình liên quan đến sự tham gia của chính phủ. Ví dụ, trong tháng nông dân Đoàn Văn Vươn từ chối từ bỏ của ông khoảng 99 mẫu đất ở huyện Tiên Lãng, Hải Phòng, và bắn vào các quan chức an ninh khi họ vào tài sản của mình, cáo buộc rằng các quan chức địa phương đã cố gắng để lấy lại đất mà không đền bù cho ông để cải thiện. Các nhà chức trách bắt giữ ông. Ngày 10 tháng Hai, Thủ tướng công khai khiển trách các quan chức Hải Phòng đã xử lý sai trường hợp của Vươn. Một số quan chức tỉnh và sĩ quan quân đội ngay lập tức bị sa thải, trong đó có Lê Văn Hiền, Chủ tịch Uỷ ban nhân dân huyện Tiên Lãng, và phó của ông, Nguyễn Văn Khánh, người trực tiếp ra lệnh buộc phải đuổi Vươn. Vào ngày 22 tháng 10, công an Hải Phòng bắt giữ Khánh và buộc tội ông với phá hoại tài sản cá nhân.

Trong tháng khoảng 1-2000 lực lượng an ninh địa phương đụng độ với 300 cư dân của làng Văn Giang, tỉnh Hưng Yên, trên dân làng cho rằng các quan chức chính quyền địa phương đã phá hủy hơn 1.000 hộ gia đình trong năm 2007 để xây dựng một khu dân cư phát triển được gọi là “công viên sinh thái” mà không công bằng bồi thường giá trị thị trường. Công an bắt giữ 20 dân làng nhưng trả tự do sau đó cho họ khi họ đồng ý thừa nhận tội lỗi. Trong tháng đó, hơn 1.000 người biểu tình đã chứng minh bên ngoài Mặt trận Tổ quốc Việt Nam trụ sở tại Hà Nội để yêu cầu bồi thường sự công bằng của chính phủ cho công viên sinh thái.

Trong cuộc tranh luận của Quốc hội về luật đất đai mới vào đầu tháng, hơn 200 dân oan khiếu kiện quyền sử dụng đất oan từ tám tỉnh đã chứng minh một cách hòa bình gần văn phòng của thủ tướng và kêu gọi bồi thường công bằng cho bị thu hồi đất và giải quyết khiếu nại của các quan chức địa phương.

f. Can thiệp tùy tiện với bảo mật, gia đình, đình, hoặc Thư

Luật pháp nghiêm cấm hành động như vậy, nhưng chính phủ không tôn trọng những điều cấm. Đăng ký hộ khẩu và hệ thống cai ngục khối tồn tại trong sự giám sát của mọi công dân. Cơ quan tiếp tục tập trung sự chú ý đặc biệt đối với người bị tình nghi là tham gia vào các hoạt động chính trị hoặc tôn giáo trái phép.

Sự cố quấy rối về thể chất, hăm dọa, và các câu hỏi của các thành viên gia đình của cơ quan an ninh đã được báo cáo trong một số địa điểm, bao gồm nhưng không giới hạn ở Hà Nội, Thành phố Hồ Chí Minh và các tỉnh Đồng Nai Bắc Giang, Nghệ An, và.

Chính quyền đôi khi chất ngăn chặn các nhà hoạt động chính trị và các thành viên gia đình của tù nhân chính trị từ cuộc họp với các nhà ngoại giao nước ngoài. Chiến thuật bao gồm việc thiết lập hàng rào bảo vệ bên ngoài nơi cư trú hoặc ngoại giao “hoặc gọi điện thoại cá nhân vào các trạm cảnh sát địa phương cho câu hỏi ngẫu nhiên và lặp đi lặp lại.

Chính phủ tiếp tục theo đuổi một dân số và sức khỏe sinh sản chiến lược thiết lập một số trung bình mục tiêu của mỗi cặp vợ chồng trẻ (xem phần 6, Phụ nữ).

Lệnh truy tố công cộng được yêu cầu cho buộc đột nhập vào nhà, mặc dù lực lượng an ninh hiếm khi theo sau các thủ tục để có được đơn đặt hàng như vậy và thay vào đó xin phép vào nhà với một mối đe dọa ngụ ý khả năng tác động đối với việc không hợp tác. Trong khi cảnh sát cưỡng chế và xâm nhập vào nhà của một số nhà đối kháng nổi tiếng- như Bùi Thị Minh Hằng, Nguyễn Thanh Giang, Lê Quốc Quân, và ông Lê Trần Luật – và loại bỏ máy tính cá nhân, điện thoại di động, và các tài liệu khác.

Các nhà chức trách tiếp tục mở và kiểm duyệt mail của người dân nhắm mục tiêu ‘; tịch thu gói và chữ; và theo dõi cuộc trò chuyện qua điện thoại, e-mail, tin nhắn văn bản, blog, và truyền fax trong năm. Chính phủ tiếp tục cắt đường dây điện thoại và ngắt điện thoại di động và dịch vụ Internet của một số nhà hoạt động chính trị và các thành viên gia đình của họ.

Đảng thành viên vẫn là một điều kiện tiên quyết để phát triển nghề nghiệp cho các tổ chức và doanh nghiệp tất cả các chính phủ và chính phủ liên kết. Tuy nhiên, đa dạng hóa kinh tế tiếp tục làm thành viên trong các tổ chức đoàn thể Đảng và Đảng kiểm soát ít hơn cần thiết để tiến bộ tài chính và xã hội

Xem nguyên bản …..

      THE TRUTH – JUSTICE – LOVE

Dominhtuyen

The process of promoting human rights movement to Vietnam in recent years has brought encouraging results not only for Vietnamese Democratic Human Rights Activist but also is a good sign for the excited people both in Vietnam and abroad. The annual report of the U.S. State Department on human rights conditions in the world for the first time is strong criticism and realistically about human rights abuses in Vietnam compared with the report the previous years. We would like to send to you, near and far friends and fellow country the details report  from the department of Democracy, Human Rights and Labor of the U.S. State Department refers to the case of The human rights violations of communist Vietnam government in recent years.

Hope to start promising above, the violations of human rights in Vietnam will have the opportunity to change direction well under the intense pressure of political, diplomatic and economic policies that related to the human rights conditions from the Washington administration for Vietnam now and in the future. Embargoes, sanctions and incentives are extremely proper policies and effective that the U.S. government and Western countries should be applied thoroughly to encourage the communist countries or countries which are still exists in the policy rule people harsh, brutal and dictator that includes Vietnam shall have to consider the worst human rights record in his country.

NEWS

U.S. Department of State - Great Seal

DIPLOMACY IN ACTION

Vietnam

EXECUTIVE SUMMARYShare

The Socialist Republic of Vietnam is an authoritarian state ruled by a single party, the Communist Party of Vietnam (CPV), led by General Secretary Nguyen Phu Trong, Prime Minister Nguyen Tan Dung, and President Truong Tan Sang. The most recent National Assembly elections, held in May 2011, were neither free nor fair. Security forces reported to civilian authorities.
The most significant human rights problems in the country continued to be severe government restrictions on citizens’ political rights, particularly their right to change their government; increased measures to limit citizens’ civil liberties; and corruption in the judicial system and police.
Specific human rights abuses included continued police mistreatment of suspects during arrest and detention, including the use of lethal force as well as austere prison conditions; arbitrary arrest and detention for political activities; and denial of the right to a fair and expeditious trial. Political influence, endemic corruption, and inefficiency continued to distort the judicial system significantly. The government increasingly limited freedoms of speech and press and suppressed dissent; further restricted Internet freedom; reportedly continued to be involved in attacks against Web sites containing criticism; maintained spying on dissident bloggers; and continued to limit privacy rights and freedoms of assembly, association, and movement. Vietnamese who exercise their right to freedom of religion continued to be subject to harassment, differing interpretations and applications of the law, and inconsistent legal protection, especially at provincial and village levels. Police corruption persisted at various levels. The government maintained its prohibition of independent human rights organizations. Violence and discrimination against women as well as trafficking in persons continued, as did gender-biased sex selection and sexual exploitation of children. There was also some societal discrimination based on ethnicity, sexual orientation, gender identity, and HIV/AIDS status. The government maintained limits on workers’ rights to form and join independent unions and did not enforce safe and healthy working conditions adequately. Child labor persisted.
The government inconsistently took steps to prosecute and punish officials who committed abuses, and members of the police sometimes acted with impunity.

Section 1. Respect for the Integrity of the Person, Including Freedom from:Share

a. Arbitrary or Unlawful Deprivation of Life

There were no reports that the government or its agents committed arbitrary or unlawful killings, but there were reports of 16 deaths of persons in custody during the year as well as abuses of lethal force. For example, in March police found Le Quang Trong dead while in detention at the Can Loc Village police station for allegedly participating in the breaking-in and entering of a private home in Ha Tinh Province. According to police reports, Trong hanged himself and “committed suicide by strangulation.” Family members and villagers disagreed and attacked the police station demanding that police be held accountable. The mob destroyed two police vehicles and injured two officers. The case remained under investigation at year’s end.
On April 28, prison guards Nguyen Van Khoa and Vo Thanh Phuong beat to death Duong Chi Dung, a prisoner at A2 Dong Gang Prison in Khanh Hoa Province. An internal police investigation found they used “excessive force,” and authorities permanently dismissed them from the police and expelled them from the CPV. In a subsequent trial in September, the Khanh Hoa People’s Court sentenced Phuong to five years’ imprisonment and Khoa to four years’ imprisonment.
In the March 2011 case of the beating death of Trinh Xuan Tung, who was in detention for a traffic violation in Hanoi, the Hanoi People’s Court convicted Lieutenant Colonel Nguyen Van Ninh in January and sentenced him to four years in prison. On July 17, the Supreme People’s Court refused Ninh’s appeal and affirmed the sentence.
In the April 2011 case of local police officers accused of beating Nguyen Cong Nhut to death after detaining him for five days for allegedly stealing tires, the Dong Nai Province People’s Court concluded in February that Nhut committed suicide. Nhut’s family appealed the ruling, and the case remained under investigation at year’s end.

b. Disappearance

There were no reports of politically motivated disappearances.
There continued to be no information on the whereabouts of both Thich Tri Khai, a monk from the unregistered Unified Buddhist Church of Vietnam whom authorities arrested in 2008, and Le Tri Tue, a founder of the Independent Workers’ Union whom authorities placed in custody in 2007.
On March 2, the UN Working Group on Enforced or Involuntary Disappearances reported one inquiry transmitted to the government. There was no apparent response as of year’s end.

c. Torture and Other Cruel, Inhuman, or Degrading Treatment or Punishment

The law prohibits physical abuse, but police commonly mistreated suspects during arrest or detention, and drug detention-center personnel abused detainees as well. Security officials attacked journalists (see section 2.a.).
In April, police in Nghe An Province suspected Bui Huu Vu of involvement in a burglary and detained him after he turned himself in. Local police claimed to have found Vu unconscious in his cell. Taken by his family to the hospital, Vu died hours later. Family members contended that bruises and wounds on Vu’s body and face indicated that police beat him. The case remained under investigation at year’s end.
Land-rights protesters in Hanoi, Ho Chi Minh City, Danang, and several provinces in the Mekong Delta continued to report instances of physical harassment and intimidation by local authorities. Most incidents between local authorities and ethnic minorities involved land, money, or domestic disputes. For example, in March police and local authorities from Dak Nong Province, Central Highlands, traveled repeatedly to Hanoi to convince members of an ethnic M’Nong delegation to return home and rescind their lawsuit alleging government confiscation of land without proper compensation. Fearing reprisal from local authorities, Dieu Xri, head of the M’Nong group, refused to return home.
The government reported in early 2012 that more than 43,016 drug users–the large majority of whom were administratively assigned to forced detoxification without judicial review–were living in the 121 drug-detention centers countrywide. According to the government, the stated facility population, approximately a one-third increase compared with 2011, did not exceed the intended capacity of the centers, which had separate facilities for women. At these centers, according to a September 2011 report from a nongovernmental organization (NGO), authorities allegedly forced individuals to perform menial work under harsh conditions and mistreated them (see section 7.b.). A July update to the NGO report highlighted one man’s experience of being caught in a police roundup of drug users in Ho Chi Minh City and held in a detention center for four years without due process.
The Law on Administrative Review, passed in October in response to domestic and international criticism and scheduled to become effective in January 2013, provides for judicial review of detentions of drug users, juveniles in administrative detention, and individuals in “reeducation centers.” Review procedures remained to be elaborated. The law also calls for the abolition of mandatory detention centers for sex workers in 2014.

Prison and Detention Center Conditions

Prison conditions were austere but generally not life-threatening. Overcrowding, insufficient diet, lack of access to potable water, and poor sanitation remained serious problems. State control of the media restricted reporting on living conditions.
Physical Conditions: The number of prisoners and detainees was not publicly available, but the NGO International Center for Prison Studies reported that the prison population as of mid-2011, excluding pretrial detainees, totaled 113,018, of whom 10.9 percent were women. Authorities generally held juveniles in prison separately from adults, but on rare occasions, juveniles were held in detention with adults for short periods due to the unavailability of space.
Authorities typically sent political prisoners to specially designated prisons that also held other regular criminals, and in most cases, kept political prisoners separate from nonpolitical prisoners. Authorities completely isolated some high-profile political prisoners from all others.
Prisoners had access to basic health care, although in many cases officials prevented family members from providing medication to prisoners. In April Tang Hong Phuc and Huynh Dinh Hung died in Chi Hoa Prison, Ho Chi Minh City, of lung disease. In June the Judicial Committee of the Ho Chi Minh City People’s Council inspected Chi Hoa Prison and reported deteriorating conditions, dilapidated cells in death row, and serious overcrowding. In addition, family members of imprisoned activists who experienced health problems claimed medical treatment was inadequate and resulted in greater long-term health complications.
Prisoners generally were required to work but received no wages. Authorities sometimes placed prisoners in solitary confinement and deprived them of reading and writing materials for periods of up to several months. Family members continued to make credible claims that prisoners received benefits by paying bribes to prison officials or undertaking hunger strikes.
Administration: While prison sentences could be extremely lengthy, authorities did not force prisoners to serve beyond the maximum sentence for their charged offenses. There were no prison ombudsmen and no consideration of alternatives to incarceration for nonviolent offenders. Prison administrators did not keep adequate records, and at times statistics were contradictory.
Authorities limited prisoners to one 30-minute family visit per month and generally permitted family members to give supplemental food and bedding to prisoners. However, family members of political prisoners also reported increased government surveillance and harassment by security officials as well as interference with their work, school, and financial activities. In addition, authorities allowed foreign diplomats to make one limited prison visit during the year to meet with one prominent prisoner.
In March authorities transferred Tran Anh Kim, Nguyen Xuan Nghia, and Pham Van Troi–designated by the NGO Human Rights Watch as prisoners of conscience–from Nam Ha Prison near Hanoi to the Number 6 Detention Camp, Nghe An Province, Central Highlands. The increased distance made it difficult for family members to visit.
Prisoners did not have the right to practice their religion in public or to have access to religious books and scriptures, although authorities allowed Roman Catholic priest and democracy activist Thaddeus Nguyen Van Ly (rearrested in July 2011) to keep a Bible, pray, and give communion to fellow prisoners. Prisoners were allowed to submit uncensored complaints to prison management and judicial authorities, but their complaints were routinely ignored.
Monitoring: Although permitted, the International Committee of the Red Cross neither requested nor carried out prison visits during the year.

d. Arbitrary Arrest or Detention

The law allows the government to detain persons without charge indefinitely under vague “national security” provisions. The government also continued to arrest and detain individuals indefinitely under other legal provisions and subjected several activists throughout the country to administrative detention or house arrest.

Role of the Police and Security Apparatus

Internal security is the responsibility of the Ministry of Public Security, although in some remote areas, the military is the primary government agency and performs public safety functions, including maintaining public order in the event of civil unrest. The ministry controls the police, a special national security investigative agency, and other internal security units. It also maintains a system of household registration and block wardens to monitor the population. While this system was less intrusive than in the past, the ministry continued to monitor individuals suspected of engaging, or being likely to engage, in unauthorized political activities. Credible reports suggested that local police continued to use contract thugs and citizen brigades to harass and beat political activists and others, including religious worshippers, perceived as undesirable or a threat to public security.
Police organizations exist at the provincial, district, and local levels and are subject to the authority of people’s committees at each level. At the commune level, it is common for guard forces composed of residents to assist the police. The police were generally effective at maintaining public order, but police capabilities, especially investigative, were generally very limited, and training and resources were inadequate. Several foreign governments continued to assist in training provincial police and prison management officials to improve their professionalism.

Arrest Procedures and Treatment While in Detention

The law outlines the process by which individuals should be taken into custody and treated until authorities adjudicate their cases. The Supreme People’s Procuracy (Public Prosecutor’s Office) issues arrest warrants, generally at the request of police. However, police may make an arrest without a warrant based on a complaint filed by any person. The procuracy issues retroactive warrants in such cases. The procuracy must issue a decision to initiate a formal criminal investigation of a detainee within nine days; otherwise, police must release the suspect. Authorities often circumvented the nine-day regulation.
Arbitrary Arrest: Arbitrary arrest and detention, particularly for political activists, remained a problem. According to activist groups and diplomatic sources, the government sentenced at least 35 arrested activists during the year to a total of 131 years in jail and 27 years of probation for exercising their rights. Authorities also increasingly charged political dissidents with “attempting to overthrow the government” (Article 79) due to their alleged membership in political parties other than the CPV. While violators of this legal provision had the possibility of receiving the death penalty, they typically received prison sentences of up to 10 years. The government also used decrees, ordinances, and other measures to detain activists for the peaceful expression of opposing political views (see section 2.a.).
Authorities also arrested individuals on allegations of revealing state secrets, subversion, taking advantage of democratic freedoms to infringe upon the government’s interest, and other crimes as a means to suppress political dissent and public advocacy. For example, in September police summoned, questioned, and detained several activists and bloggers who attempted to attend the trial of blogger Nguyen Van Hai (also known as Dieu Cay) (see also section 2.a.). Police reportedly acted similarly a day before Nguyen Van Hai’s appeal trial in December.
On October 3, 20 plainclothes and uniformed police officials harassed Hanoi dissident lawyer Le Quoc Quan’s brother, Le Dinh Quan, in his office; seized his personal documents; and temporarily detained and harassed his staff members. Bloggers reported that security officials linked Le Quoc Quan to the Quan Lam Bao (State Officials’ Press) blog allegedly labeled as “hostile to government officials” by the prime minister (see also section 2.a.). On December 27, police arrested Le Quoc Quan on charges of tax evasion, an action linked by bloggers to his continued calls for democratic reforms, and were detaining him at year’s end. (See also section 1.e. regarding an August 19 assault on Le Quoc Quan, section 1.f. regarding police entry of his home, and section 2.d. about restrictions imposed on his travel.)
Peaceful protests continued during the year in Ho Chi Minh City and Hanoi to oppose Chinese sovereignty claims in the South China Sea (East Sea) and resulted in the temporary detention and surveillance of several protest organizers. There were also reports that local security officials prevented individuals from leaving their homes to take part in the demonstrations.
Authorities also subjected religious and political activists to varying degrees of informal detention in their residences. For example, Ho Chi Minh City and Hanoi police continued to monitor prominent activists Nguyen Dan Que, Nguyen Van Dai, and Do Nam Hai closely.
Pretrial Detention: The investigative period typically lasted from three months for less serious offenses (punishable by up to three years’ imprisonment) to 16 months for exceptionally serious offenses (punishable by more than 15 years’ imprisonment or capital punishment) or more than two years for national security cases. However, at times investigations lasted indefinitely. By law the procuracy may also request additional two-month periods of detention after an investigation to consider whether to prosecute a detainee or ask police to investigate further. Investigators sometimes continued to use physical abuse, isolation, excessively lengthy interrogation sessions, and sleep deprivation to compel detainees to confess.
By law detainees are permitted access to lawyers from the time of their detention; however, authorities continued their use of bureaucratic delays to deny access to legal counsel. In cases investigated under national security laws, authorities prohibited defense lawyers’ access to clients until after an investigation ended and the suspect was formally charged with a crime, most often after approximately four months. Under regulations, investigations may be continued and access to counsel denied for more than two years. In addition, a scarcity of trained lawyers and insufficient protection of defendant rights made prompt detainee access to an attorney rare. Only juveniles and persons formally charged with capital crimes were assigned lawyers.
Authorities must inform attorneys of and allow them to attend interrogations of their clients. However, a defendant first must request the presence of a lawyer, and it remained unclear whether authorities always informed defendants of this right. Authorities also must give attorneys access to case files and permit them to copy documents. Attorneys were sometimes able to exercise these rights.
Police generally informed families of detainees’ whereabouts, but family members could visit a detainee only with the permission of the investigator, and this permission was not regularly granted. During the investigative period, authorities routinely denied detainees access to family members, especially in national security cases. Before a formal indictment, detainees have the right to notify family members, although a number of detainees suspected of national security violations were held incommunicado. There is no functioning bail system or equivalent system of conditional release. Time spent in pretrial detention counts toward time served upon conviction and sentencing.
Courts may sentence persons to administrative detention of up to five years after completion of a sentence. In addition, police or mass organizations may propose that one of five “administrative measures” be imposed by people’s committee chairs at district and provincial levels without a trial. The measures include terms ranging from six to 24 months in either juvenile reformatories or adult detention centers. Authorities generally applied such measures to repeat offenders with a record of minor offenses, such as committing petty theft or “humiliating other persons.” Terms of 24 months were standard for drug users and prostitutes. Individuals sentenced to detention facilities were forced to meet work quotas to pay for services and detention costs. Committee chairs may also impose terms of “administrative probation,” which generally took the form of restriction on movement and travel. Authorities continued to punish some individuals using vaguely worded national security provisions of law.
Amnesty: For the first time in contemporary memory, the government limited public announcement of its traditional National Day amnesty to the provincial and district levels. A limited number of provinces proceeded with fewer releases than usual and instead reduced individual sentences.

e. Denial of Fair Public Trial

The law provides for the independence of judges and lay assessors, but the CPV controlled the courts at all levels through its effective control of judicial appointments and other mechanisms and in many cases, by determining verdicts. As in past years, political influence, endemic corruption, and inefficiency strongly distorted the judicial system. Most, if not all, judges were members of the CPV and chosen at least in part for their political views. The party’s influence was particularly notable in high-profile cases and other instances in which authorities charged a person with challenging or harming the party or state.
There continued to be a shortage of trained lawyers and judges. The Vietnam Bar Federation falls under the supervision of the CPV’s Vietnam Fatherland Front (VFF), an umbrella group that monitors the country’s mass organizations, and is closely coordinated with the Ministry of Justice and the Vietnam Lawyers Association. The federation, which oversees local bar association functions, continued to develop a professional code of conduct for lawyers.

Trial Procedures

The constitution provides that citizens are innocent until proven guilty, although many lawyers complained that judges generally presumed guilt. Trials generally were open to the public, but in sensitive cases judges closed trials or strictly limited attendance. Juries are not used.
The public prosecutor brings charges against an accused person and serves as prosecutor during trials. Defendants have the right to be informed promptly and in detail of the charges levied against them, with free interpretation as necessary, but this was not always implemented. Defendants have the right to be present and have a lawyer at trial, although not necessarily the lawyer of their choice, and this right was generally upheld. Defendants unable to afford a lawyer generally were provided one only in cases involving a juvenile offender or with possible sentences of life imprisonment or capital punishment. Defense lawyers commonly had little time before trials to examine evidence against their clients. The defendant or defense lawyer has the right to cross-examine witnesses, but there were cases in which neither defendants nor their lawyers had access to government evidence in advance of the trial, cross-examined witnesses, or challenged statements. Defendants have the right not to be compelled to confess guilt and the legal option to refrain from testifying. In national security cases, judges occasionally silenced defense lawyers who were making arguments on behalf of their clients in court because the judges deemed the arguments “reactionary.” Convicted persons have the right to appeal. District and provincial courts did not publish their proceedings, but the Supreme People’s Court continued to publish the proceedings of all cases it reviewed.
There continued to be credible reports that authorities pressured defense lawyers not to take as clients any religious or democracy activists facing trial. Authorities also restricted, harassed, arrested, disbarred, and in some cases detained human rights attorneys representing political activists. For example, lawyer Huynh Van Dong, whom the Dak Lak Provincial Bar Association dismissed in August 2011 for defending individuals charged with antistate acts, remained unable to interact with clients or travel in the country. Additionally, given their previous convictions, authorities did not permit lawyers Le Tran Luat, Huynh Van Dong, Le Quoc Quan, and Nguyen Van Dai to practice law. Moreover, on August 19, three men dressed in plainclothes assaulted and injured lawyer Le Quoc Quan in Hanoi.

Political Prisoners and Detainees

There continued to be no precise estimates of the number of political prisoners. The government reportedly held more than 120 political detainees at year’s end, although some international observers claimed there were more (see also sections 1.d. and 2.d.). Diplomatic sources maintained that four reeducation centers in the country held approximately 4,000 prisoners.
For example, in March authorities sentenced Protestant pastor Nguyen Cong Chin, after a one-day trial, to 11 years in prison for “sabotaging national unity” (Article 87) and “having relations with reactionary organizations” (Article 46). Security officials contended that documents seized at Chin’s home were “severely critical” of senior government and military officials.
On May 4, the Dong Nai Province People’s Court sentenced land rights activist Nguyen Ngoc Cuong and his son, Nguyen Ngoc Tuong Thi, to seven years in prison for “propagandizing against the state” (Article 88). Security officials also charged Cuong with receiving approximately 31 million Vietnamese dong (VND) ($1,500) from overseas groups critical of the government.
Authorities also continued to detain and imprison other individuals who used the Internet to publish ideas on human rights, government policies, and political pluralism (see section 2.a.).
Several other political dissidents affiliated with outlawed political organizations–including the People’s Democratic Party, People’s Action Party, Free Vietnam Organization, the Democratic Party of Vietnam, United Workers and Farmers Organization, Bloc 8406, and others–remained in prison or under house arrest in various locations.
For example, on October 30, the People’s Court of Ho Chi Minh City sentenced Viet Khang (also known as Vo Minh Tri) to four years in prison for propagandizing against the state by composing and singing songs in December 2011 to express his view of the government’s handling of the dispute with China regarding sovereignty in the South China Sea (East Sea). The court also sentenced codefendant Tran Vu Anh Binh to six years’ imprisonment under the same charge.
On March 7, the Nghe An Province People’s Court sentenced Vo Thi Thuy and Nguyen Van Thanh to five and three years’ imprisonment, respectively, for propagandizing against the state. Officials claimed the materials they distributed were associated with imprisoned Roman Catholic priest and activist Thaddeus Nguyen Van Ly’s calls for multiparty elections and in support of prodemocracy Bloc 8406. On May 31, a court reduced Thuy’s five-year sentence on appeal to four years.
During the year authorities released some prominent political and religious activists from prison. For example, in January authorities released Pham Minh Hoang, a dual national and professor at the Ho Chi Minh City University of Technology, and at year’s end he was serving three years of house arrest. Hoang, originally sentenced to three years’ imprisonment and three years’ house arrest for alleged ties to a foreign-based prodemocracy group, had received on appeal a reduced prison sentence of 17 months in November 2011.
In April authorities released political activist Bui Thi Minh Hang from a reeducation camp near Hanoi. Authorities had detained her in November 2011 for participating in “illegal” protests, which included taking part in anti-China demonstrations held in July and August 2011 in Hanoi. After her release, she attempted to file a lawsuit against the chair of the Hanoi People’s Committee for his role in approving the warrant for her arrest without due process and having authorized her sentence. The case allegedly encountered administrative delays and continued at year’s end.
In June authorities released Le Thang Long, arrested in 2009, after he served three years in prison for attempting to overthrow the government. In March 2011 the appellate division of the Ho Chi Minh City People’s Court reduced Long’s prison sentence from five to three and one-half years. At year’s end Long was serving three years’ probation.

Civil Judicial Procedures and Remedies

There is no clear or effective mechanism for pursuing a civil action to redress or remedy abuses committed by authorities. Civil suits are heard by administrative, civil, and criminal courts, all of which follow the same procedures as in criminal cases, and are adjudicated by members of the same body of judges and lay assessors. All three levels continued to be subject to corruption, lack of independence, and inexperience.
By law a citizen seeking to press a complaint regarding a human rights violation by a civil servant faces difficult barriers. S/he is required first to petition the accused civil servant for permission to refer the complaint to court. If the civil servant refuses a petition, the citizen may appeal to the civil servant’s superior. If the civil servant or his superior accepts the complaint for hearing, an administrative court takes up the matter. If that court agrees that the case should be pursued, it is referred either to a civil court for suits involving physical injury seeking redress of less than 20 percent of health-care costs resulting from the alleged abuse, or to a criminal court for redress of more than 20 percent of such costs. This elaborate system of referral and permission ensured that citizens had little effective recourse to civil or criminal judicial procedures to remedy human rights abuses, and few legal experts had relevant experience. The government continued to disallow the use of class action lawsuits against government ministries, thus rendering ineffective joint complaints from land-rights petitioners.

Property Restitution

The law provides for compensation, housing, and job training for individuals displaced by development projects. However, widespread complaints persisted, including from the National Assembly, of inadequate or delayed compensation, official corruption, and a general lack of transparency in the government’s process of confiscating land and moving citizens to make way for infrastructure projects. Some members of ethnic minority groups in the Central and Northwest Highlands continued to complain that they did not receive proper compensation for land the government confiscated to develop large-scale, state-owned enterprises. In March the National Resources and Environment Ministry and others collected expert opinions preparatory to drafting a new land law.
During the year there were a number of land disputes and related demonstrations involving the government. For example, in January shrimp farmer Doan Van Vuon refused to give up his approximately 99 acres of land in Tien Lang District, Hai Phong Province, and fired upon security officials as they entered his property, alleging that provincial officials attempted to reclaim the land without compensating him for improvements. Authorities detained but released him. On February 10, the prime minister publicly reprimanded Hai Phong officials for mishandling Vuon’s case. Several provincial officials and military officers were immediately dismissed, including Le Van Hie, chair of the Tien Lang District People’s Committee, and his deputy, Nguyen Van Khanh, who directly ordered Vuon’s forced eviction. On October 22, Hai Phong Province police detained Khanh and charged him with destroying private property.
In April approximately one to two thousand local security forces clashed with 300 residents of Van Giang Village, Hung Yen Province, over villager claims that local government officials demolished more than 1,000 households in 2007 to build a residential development known as “ecopark” without providing fair market value compensation. Police detained 20 villagers but released them when they agreed to admit guilt. During the same month, more than 1,000 protesters demonstrated outside the Fatherland Front of Vietnam headquarters in Hanoi to demand fair compensation from the government for ecopark.
During National Assembly debate on the new land law in early November, more than 200 land rights petitioners from eight provinces demonstrated peacefully near the prime minister’s office and called for fair compensation for confiscated land and complaint resolution by local officials.

f. Arbitrary Interference with Privacy, Family, Home, or Correspondence

The law prohibits such actions, but the government did not respect these prohibitions. Household registration and block warden systems existed for the surveillance of all citizens. Authorities continued to focus particular attention on persons suspected of being involved in unauthorized political or religious activities.
Incidents of physical harassment, intimidation, and the questioning of family members by security authorities were reported in several locations, including but not limited to Hanoi, Ho Chi Minh City, and Bac Giang, Nghe An, and Dong Nai provinces.
Authorities occasionally physically prevented political activists and family members of political prisoners from meeting with foreign diplomats. Tactics included setting up barriers or guards outside diplomats’ residences or calling individuals into local police stations for random and repetitive questioning.
The government continued to pursue a population and reproductive-health strategy that set a target average number of children per couple (see section 6, Women).
Public prosecutorial orders are required for forced entry into homes, although security forces seldom followed procedures to obtain such orders and instead asked permission to enter homes with an implied threat of repercussions for failure to cooperate. During the year police forcibly entered homes of a number of prominent dissidents–such as Bui Thi Minh Hang, Nguyen Thanh Giang, Le Quoc Quan, and Le Tran Luat–and removed personal computers, cell phones, and other material.
Authorities continued to open and censor targeted persons’ mail; confiscate packages and letters; and monitor telephone conversations, e-mail, text messages, blogs, and fax transmissions during the year. The government continued cutting the telephone lines and interrupting the cell phone and Internet service of a number of political activists and their family members.
CPV membership remained a prerequisite to career advancement for all government and government-linked organizations and businesses. However, economic diversification continued to make membership in the CPV and CPV-controlled mass organizations less essential to financial and social advancement
Advertisements
Categories: Uncategorized | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Điều hướng bài viết

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Tạo một website miễn phí hoặc 1 blog với WordPress.com.

%d bloggers like this: