Nhân quyền trong mắt người cộng sản Việt Nam theo chủ trương đường lối Xã Hội Chủ Nghĩa và Tư tưởng Hồ Chí Minh – Human rights in the eyes of communist Vietnam in accordance with the policy guidelines Socialism and Ho Chi Minh Thought


   

                                                           SỰ THẬT – CÔNG LÝ – TÌNH YÊU

Dominhtuyen

Bản báo cáo năm 2012 của Tổ chức Nhân quyền Quốc tế (Human Rights Watch) về tình trạng gia tăng đàn áp của chính quyền Nhà nước cộng sản Việt Nam đối với các quyền Tự do cơ bản của người dân trong nước đã phản ảnh rõ ràng và trung thực về toàn cảnh bức tranh nhân quyền hiện nay tại Việt Nam. Trong bối cảnh nền kinh tế ngày càng suy thoái nghiêm trọng do nạn tham nhũng hoành hành khắp mọi nơi và trên nhiều lĩnh vực khắp nhau, từ hệ thống Y tế, giáo dục….cho đến các lĩnh vực Tài chính…..đâu đâu cũng tràn ngập hai từ “Tham nhũng”. Nghiêm trọng nhất là Tham nhũng liên quan đến đất đai không những tiếp tay trong việc đẩy nền kinh tế đất nước đến bên bờ vực thẳm mà còn là nguyên nhân chính dẫn đến sự bất ổn chính trị và Xã hội cũng như tạo nên bầu không khí căng thẳng giữa người dân và Chính quyền các cấp.

Tham nhũng gia tăng và tồn tại kéo dài trong nhiều thập kỷ qua không những xói mòn lòng tin của người dân đối với chính phủ trong một số lĩnh vực mà ngay cả mất lòng tin hoàn toàn vào đường lối chính sách của Đảng và chính quyền Nhà nước Việt Nam. Từ Ngài Tổng Bí thư Đảng cộng sản Việt Nam, Nguyễn Phú Trọng cho đến Ngài Chủ Tịch nước Trương Tấn Sang, cũng như người đứng đầu bộ máy chính quyền, Thủ tướng đương nhiệm Nguyễn Tấn Dũng người dân không còn lòng tin vào Nhân cách, đạo đức cũng như khả năng lãnh đạo thật sự của họ trong việc lèo lái và dẫn dắt đất nước đi đến sự ổn định và phát triễn bền vững. Trong cuộc Hội nghị tâm điểm kéo dài mới đây tại Thủ đô Hà Nội dưới sự chủ trì của Bộ chính trị và Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam, chúng ta thấy dày đặc những ngôn từ hoa mỹ nào là “tự kiểm điểm”, nào là “tự phê bình” và nào là ” Tự nhận sai sót, khuyết điểm”…..nhưng cuối cùng kết quả sự việc chỉ như một bản nhạc giao hưởng, dàn hợp xướng của một ban nhạc quốc doanh, trống đánh xuôi, kèn thổi ngược và……vì sự nghiệp chung của đất nước, vì hình tượng và tương lai tươi sáng của Đảng cộng sản Việt Nam, vì sự trân trọng từ những công lao đóng góp to lớn của các thành phần đảng viên…..! tập thể Ban Chấp hành Trung ương Đảng cộng sản Việt Nam…qua cân nhắc giữa lợi ích và thiệt hại, đã đi đến nhất trí cao là dĩ hòa vi quý, tạo thêm cơ hội cho Bộ chính trị và đồng chí X, Ủy viên Bộ chính trị sửa chữa khuyết điểm, sửa chữa các sai phạm để tiếp tục cống hiến…..cho đất nước Việt Nam thân yêu của chúng ta!!!

Sau sự kiện huề cả làng đó thì điều gì sẽ xảy ra chắc mọi người đều đã biết. Như tình cảnh của một người bị súng kê cạnh đầu mà vẫn thoát khỏi cái chết, trở nên kiêu ngạo hơn và tàn bạo hơn nữa. Nhân quyền ư! Tự do Dân chủ ư! quý vị cứ việc thoải mái đòi hỏi, cứ việc thoải mái biểu tình, và cứ việc thoải mái chống đối. Nhân quyền Quốc tế là điều cơ bản mà mọi người sau khi sinh ra đều được thừa hưởng bằng nhau và giống như nhau. Đảng và chính quyền Nhà nước cộng sản Việt Nam chúng tôi luôn tôn trọng các điều cơ bản đó. Tuy nhiên, do đặc thù văn hóa và bản sắc riêng của dân tộc, cũng như do tình hình chính trị và hoàn cảnh xã hội khác biệt giữa các nước với nhau nên Chính phủ nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam cũng có lý lẽ riêng, luật pháp riêng và luật lệ riêng cho đất nước mình khi vận dụng các điều khoảng trong bản Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền vào Xã hội Việt Nam và đời sống riêng của người dân Việt Nam. Nói chung quan điểm của các vị lãnh đạo Đảng và chính quyền Việt Nam đã quá rõ ràng. Các vị là người dân, là chủ một đất nước, các vị có thẩm quyền phát biểu, các vị có sự Tự do thực hiện đầy đủ các quyền cơ bản con người nhưng phải phù hợp với “quy định hiện hành của pháp luật Nhà nước….!!!”.

Thế là xong, về mặt cơ bản và lý luận chính trị, Nhà nước Việt Nam trên hình thức vẫn luôn tôn trọng các cam kết của họ về quyền con người. Này nhé, Nhà Thờ, Chùa chiền và các nơi thừa tự vẫn được phép mở cửa, vẫn được phép vào cầu nguyện hoặc tham dự Thánh lễ thì sao nói rằng không có Tự do Tôn giáo? Thoải mái góp ý và phát biểu nhưng phải trong khuôn khổ và luật định cho phép thì đâu có ai gây khó khăn hay quấy nhiễu thì sao bảo rằng không có quyền Tự do Ngôn luận…? Hàng trăm tờ báo, tạp chí và sách truyện được bày bán nhan nhản ngoài đường phố thì sao lại nói Việt Nam không có Tự do báo chí…? Giám Mục, Linh Mục và các Tu sĩ nam nữ vẫn được đến Nhà Thờ, Chùa chiền hành lễ thậm chí Nhà nước còn bổ sung đóng góp nhiều Linh Mục quốc doanh, Tu sĩ quốc doanh và các Sư Sãi quốc doanh làm tăng thêm sự phong phú cho Tín ngưỡng của các Tôn giáo sao lại nói là Nhà nước đàn áp các Tôn giáo…!!! nói chung, nếu nói chính quyền cộng sản đàn áp và vi phạm quyền con người của người dân thì thật sự oan uổng cho chính quyền Việt Nam quá. Có chăng, đây chỉ là sự xúi dục, kích động của các thế lực phản động đứng phía sau nhằm mục đích bôi nhọ hình ảnh tốt đẹp của chính quyền cách mạng nhân dân, với mưu đồ lật đổ chính quyền……và tất cả những con người đó cần phải bị trừng trị trước pháp luật theo điều 88, điều 79 và điều 258 của Bộ luật Tố tụng hình sự nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam. Đây chính là di ngôn cao quý của cố Chủ Tịch Hồ Chí Minh kính yêu, người Thầy kính yêu và là vị lãnh tụ vĩ đại của cộng sản Việt Nam. Yêu cầu Toàn Đảng, Toàn quân, Toàn Dân và Toàn thể Cán Bộ công nhân viên chức chính quyền phải tâm niệm, quán triệt và triệt để thi hành. Nhân quyền trong mắt những người cộng sản Việt Nam là thế đó….

Bản Tin

Human Rights Watch

World Report 2012: Việt Nam
Các sự kiện năm 2011

Chính phủ Việt Nam đàn áp một cách có hệ thống các quyền tự do ngôn luận, lập hội và nhóm họp ôn hòa. Các nhà văn, blogger và các nhà vận động nhân quyền độc lập – những người lên tiếng chất vấn chính sách nhà nước, phát hiện quan chức tham nhũng hoặc kêu gọi thay đổi chế độ độc đảng bằng các giải pháp dân chủ thường xuyên bị công an sách nhiễu, theo dõi gắt gao, bị giam giữ biệt lập trong thời gian dài đồng thời không được tiếp cận với các nguồn trợ giúp pháp lý, và bị xử với các mức án ngày càng nặng hơn với các tội danh mơ hồ về xâm phạm an ninh quốc gia.

Công an thường tra tấn can phạm để ép nhận tội và, trong một số vụ việc, đã sử dụng vũ lực quá mức khi đối phó với những cuộc biểu tình đông người phản đối việc cưỡng chiếm nơi ở, thu hồi đất đai hay bạo hành của công an. Các cuộc biểu tình phản đối Trung Quốc ở Hà Nội và Thành phố Hồ Chí Minh trong năm 2011 bị công an giải tán, những người tham gia biểu tình bị đe dọa, sách nhiễu, và một số trường hợp bị tạm giam trong một vài ngày.

Đại hội Đảng Cộng sản Việt Nam lần thứ 11 tổ chức vào tháng Giêng năm 2011 và cuộc bầu cử Quốc Hội do nhà nước dàn dựng vào tháng Năm đã xác lập các vị trí lãnh đạo của Đảng Cộng sản và chính phủ trong năm năm tiếp theo. Qua cả hai sự kiện nói trên, không hề thấy có dấu hiệu của bất kỳ một sự cam kết nghiêm túc nào nhằm cải thiện thành tích nhân quyền kém cỏi của Việt Nam. Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng bắt đầu nhiệm kỳ thứ hai của mình vào tháng Bảy, với sự ủng hộ mạnh mẽ của Bộ Công an và những nhân tố bảo thủ khác.

Đàn áp bất đồng chính kiến

Năm 2011 chứng kiến một chuỗi liên tục các vụ bắt giữ và xét xử mang tính chính trị, có lẽ phần nào xuất phát từ những quan ngại của chính quyền Việt Nam về khả năng phong trào dân chủ Mùa Xuân Ả-rập có thể lan tới châu Á.

Trong mười tháng đầu năm 2011, có ít nhất 24 nhà vận động nhân quyền bị đưa vào trại giam. Chỉ trừ một người, tất cả trong số đó đều bị truy tố về các tội “tuyên truyền chống nhà nước” (điều 88 bộ luật hình sự), “phá hoại chính sách đoàn kết dân tộc” (điều 87), hoặc “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền” (điều 79). Ba điều luật mơ hồ này đã được vận dụng để bỏ tù hàng trăm nhà hoạt động ôn hòa trong suốt một thập niên qua. Thêm vào đó, công an còn bắt giữ ít nhất 27 nhà vận động tôn giáo và chính trị trong năm 2011. Blogger Nguyễn Văn Hải, được biết với bút danh Điếu Cày, đang bị giam giữ không có tin tức từ tháng Mười năm 2010. Hai cây viết trên mạng ủng hộ dân chủ, Nguyễn Bá Đăng và Phan Thanh Hải, vẫn bị giam giữ không xét xử từ năm 2010.

Trong một phiên tòa lớn vào tháng Tư năm 2011, nhà hoạt động pháp lý nổi tiếng Cù Huy Hà Vũ bị tuyên án bảy năm tù về tội tuyên truyền chống nhà nước. Trong phiên phúc thẩm, mức án này vẫn được giữ nguyên.

Vào tháng Năm, Tòa án Nhân dân Tỉnh Bến Tre xử bảy nhà vận động ôn hòa cho quyền sở hữu đất đai, trong đó có Mục sư Dương Kim Khải và tín đồ Phật giáo Hòa Hảo Trần Thị Thúy về tội chống chính quyền và kết án họ nhiều năm tù.

Chính quyền tiếp tục sách nhiễu, tra hỏi và trong một số trường hợp, đã bắt giữ và bỏ tù những người lên tiếng phê phán trên mạng. Vào tháng Giêng năm 2011, công an bắt blogger viết về nhân quyền Hồ Thị Bích Khương. Vào tháng Năm, nhà vận động dân chủ Nguyễn Kim Nhàn bị bắt với lý do tuyên truyền chống chính phủ, chỉ năm tháng sau khi ông mãn án tù cũ với cùng tội danh nói trên. Vào tháng Tám, blogger Lư Văn Bảy bị kết án bốn năm tù vì đã viết các bài vận động dân chủ trên mạng Internet. Cũng trong tháng Tám, blogger Phạm Minh Hoàng bị kết án ba năm tù về tội chống chính quyền.

Các nhà hoạt động là người dân tộc thiểu số cũng bị bắt bớ và bỏ tù. Vào tháng Giêng, tòa án tỉnh Lạng Sơn kết án blogger Vi Đức Hồi, người dân tộc Tày, tám năm tù với tội danh tuyên truyền chống chính phủ, sau đó giảm án xuống còn năm năm trong phiên phúc thẩm vào tháng Tư. Trong tháng Ba, nhà vận động quyền lợi đất đai Chau Hêng, một thành viên của nhóm thiểu số Khmer Krom tại An Giang bị kết án hai năm tù về tội danh “phá hoại tài sản” và “gây rối trật tự công cộng.” Trong tháng Tư, Tòa án Nhân dân tỉnh Gia Lai kết án tám tín đồ Tin Lành người Thượng từ tám tới mười hai năm tù theo điều 87 bộ luật hình sự, với nội dung tội danh “phá hoại chính sách đoàn kết dân tộc.”

Quyền tự do Ngôn luận, Nhóm họp và Thông tin

Chính quyền không cho phép báo chí độc lập hoặc của tư nhân hoạt động trong nước, và kiểm soát chặt chẽ báo chí và mạng internet. Có các chế tài hình sự dành cho các tác giả, nhà xuất bản, trang web và người sử dụng internet có hành vi phát tán các tài liệu bị cho là chống chính quyền, đe dọa nền an ninh quốc gia, làm lộ bí mật nhà nước hay truyền bá các ý tưởng “phản động.” Chính quyền chặn đường truy cập tới các trang web chính trị nhạy cảm, đặt ra quy định buộc các chủ quán cà-phê internet giám sát và lưu giữ thông tin về các hoạt động của người sử dụng mạng, gây sức ép và sách nhiễu các blogger độc lập và những người chỉ trích trên mạng.

Trong tháng Tám, các cuộc biểu tình phản đối Trung Quốc bị giải tán bằng vũ lực. Những người tham gia biểu tình bị đe dọa, sách nhiễu và bắt giữ chỉ vì đã tuần hành ôn hòa gần Đại sứ quán Trung Quốc và quanh hồ Hoàn Kiếm. Báo chí của chính phủ, bao gồm các tờ báo in và đài truyền hình, liên tục đưa các hình ảnh tiêu cực về người tham gia biểu tình và dán cho họ cái nhãn “phản động.”

Tự do Tôn giáo

Chính quyền khống chế hoạt động tôn giáo bằng các quy định pháp luật, yêu cầu đăng ký, kèm theo các đối sách là sách nhiễu và theo dõi. Các tổ chức tôn giáo bị bắt buộc phải đăng ký với chính quyền và hoạt động dưới các ban tôn giáo do chính quyền điều hành. Mặc dù đã cho phép nhiều cơ sở tôn giáo có kết nối với chính quyền được cử hành các giáo lễ, chính quyền vẫn nghiêm cấm mọi hoạt động tôn giáo mà họ tùy tiện cho là đi ngược với “lợi ích quốc gia,” ảnh hưởng tới khối đoàn kết dân tộc, gây rối trật tự công cộng hay “gieo mầm chia rẽ.”

Công an địa phương tiếp tục ngăn chặn các nhóm Phật giáo Hòa Hảo chưa được chính quyền công nhận tiến hành tổ chức ngày giỗ Giáo chủ Hòa Hảo Huỳnh Phú Sổ. Trong các ngày lễ Phật giáo vào tháng Năm và tháng Tám, công an Đà Nẵng chặn đường vào hai chùa Giác Minh và An Cư và đe dọa các Phật tử. Cả hai chùa đều có liên hệ với Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất không được chính quyền công nhận.

Vào tháng Giêng, mục sư Tin lành Nguyễn Trung Tôn bị bắt không rõ lý do. Ba nhà vận động cho dòng đạo Công giáo Hà Mòn người Thượng – Blei, Phơi và Đinh Pset – bị bắt vào tháng Ba. Hai nhà vận động Hòa Hảo, Nguyễn Văn Lía và Trần Hoài Ân, bị bắt vào tháng Tư và tháng Bảy. Cũng trong tháng Tư, mục sư Tin lành Nguyễn Công Chính bị bắt và truy tố về tội “phá hoại chính sách đại đoàn kết dân tộc.” Ít nhất 15 tín đồ Công giáo có liên hệ với Dòng Chúa cứu thế ở Hà Nội và Thành phố Hồ Chí Minh, trong đó có hai blogger Lê Văn Sơn và Tạ Phong Tần bị bắt trong vòng tháng Bảy, tháng Tám và tháng Chín.

Vào tháng Bảy, nhà vận động tôn giáo và dân chủ nổi tiếng, Linh mục Nguyễn Văn Lý, bị buộc trở lại nhà tù sau gần 16 tháng chữa bệnh/quản chế tại gia. Cha Lý bị bại liệt một phần thân thể do di chứng của các cơn đột quỵ cũ trong trại giam, và tình trạng này tiếp tục gây quan ngại nghiêm trọng về sức khỏe của ông.

Hệ thống Tư pháp

Tin tức về nạn bạo hành của công an, bao gồm cả việc tra tấn và đánh đập đến chết, tiếp tục xuất hiện ở khắp các vùng miền. Chỉ tính riêng 10 tháng đầu năm 2011, ít nhất đã có 13 người chết trong khi bị công an giam giữ.

Những can phạm chính trị và tôn giáo, hay thuộc các vụ án bị coi là nhạy cảm thường bị tra tấn trong khi thẩm vấn, bị biệt giam trước khi xử án và không được gặp người thân hay cố vấn pháp lý. Các tòa án ở Việt Nam vẫn bị đặt dưới sự khống chế chặt chẽ của chính phủ và đảng Cộng sản Việt Nam, thiếu tính độc lập và vô tư. Các nhà bất đồng chính kiến về chính trị và tôn giáo thường bị xử mà không được trợ giúp pháp lý trong các phiên toà không đảm bảo tính công bằng theo tiêu chuẩn quốc tế. Các luật sư nhận bào chữa cho các vụ án chính trị nhạy cảm bị đe dọa, sách nhiễu, khai trừ (khỏi Luật sư đoàn) và bị bỏ tù.

Pháp luật Việt Nam tiếp tục trao quyền “quản chế hành chính” tùy tiện không cần qua xét xử. Theo Pháp lệnh số 44 (năm 2002) và Nghị định số 76 (2003), các nhà bất đồng chính kiến ôn hòa và những người bị coi là phần tử có khả năng gây tổn hại tới nền an ninh quốc gia hay trật tự công cộng có thể bị cưỡng ép đưa vào các cơ sở chữa bệnh tâm thần, quản chế tại gia hoặc quản chế trong các trung tâm “chữa bệnh” và “giáo dục” do chính quyền điều hành.

Những người nghiện ma túy có thể bị đưa vào các trung tâm cai nghiện tập trung của chính quyền, nơi họ bị cưỡng ép tham gia “lao động trị liệu,” đơn thuốc chính của phương pháp cai nghiện ma túy ở Việt Nam. Tính đến đầu năm 2011, trên toàn quốc có 123 trung tâm đang quản chế khoảng 40,000 người, trong đó có những trẻ vị thành niên mới 12 tuổi. Việc quản chế những người này không phải qua một trình tự pháp lý thích hợp hay chịu sự giám sát pháp lý dưới bất kỳ hình thức nào, và thường kéo dài đến bốn năm. Nếu vi phạm các nội quy của trung tâm – trong đó có quy định về lao động – học viên sẽ bị đánh bằng dùi cui, chích điện bằng dùi cui điện, và bị giam trong các phòng kỷ luật với khẩu phần ăn uống bị cắt giảm. Các cựu học viên cai nghiện cho biết họ từng bị ép buộc làm việc trong dây chuyền chế biến hạt điều và các việc nông nghiệp khác, trong đó có trồng khoai tây và cà-phê; các việc về xây dựng; may mặc và các ngành nghề chế biến khác như gia công mây tre đan. Theo luật Việt Nam, các công ty khai thác sản phẩm từ các trung tâm này được miễn thuế. Một số sản phẩm là kết quả của quá trình lao động cưỡng ép nói trên đã tìm được đường vào dây chuyền cung tiêu của các công ty xuất khẩu cung cấp hàng ra các thị trường ngoài nước, trong đó có Hoa Kỳ và châu Âu.

Các Đối tác Quốc tế Chủ chốt

Mối quan hệ phức tạp với Trung Quốc đóng vai trò quan trọng trong chính sách đối nội và đối ngoại của Việt Nam. Về đối nội, ngày càng có nhiều lời phê phán trên tinh thần dân tộc từ phía các nhà vận động và một số sĩ quan quân đội đã hưu trí về phản ứng yếu ớt của chính quyền trước những hành vi mà đông đảo người dân Việt Nam cho là biểu hiện hung hăng của Trung Quốc đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa đang trong vòng tranh chấp. Trong năm 2011, chính quyền đã phải nỗ lực dập tắt tiếng nói đồng thanh phản đối Trung Quốc đang ngày càng trở nên công khai và rõ ràng này.

Về đối ngoại, chính quyền đã cố gắng tăng cường hợp tác với Hoa Kỳ, Ấn Độ, Nhật Bản và các nước ASEAN láng giềng để tạo đối trọng với ảnh hưởng của Trung Quốc.

Dù Nhật Bản có vị thế thuận lợi trong vai trò nhà tài trợ song phương lớn nhất của Việt Nam, quốc gia này vẫn tiếp tục không đưa ra những nhận xét công khai về thành tích nhân quyền đang xuống dốc của Việt Nam.

Quan hệ giữa Việt Nam và Hoa Kỳ tiếp tục phát triển theo hướng xích lại gần nhau hơn. Vào tháng Chín, Việt Nam đã khai trương phòng lãnh sự mới ở New York, và phòng lãnh sự Hoa Kỳ ở Thành phố Hồ Chí Minh được mở rộng với việc khai trương một Trung tâm Hoa Kỳ được khai trương. Hoa Kỳ và Việt Nam cũng đang tham gia đàm phán để cùng với một số quốc gia khác gia nhập Đối tác Xuyên Thái Bình Dương, một hiệp định thương mại tự do đa phương.

Vào tháng Giêng và tháng Năm, các chuyên gia độc lập của Liên Hiệp Quốc tới Việt Nam trong năm 2010 đã công bố các nhận định của mình. Đặc sứ của Liên Hiệp Quốc về nhân quyền và tình trạng đói nghèo đưa ra một bản báo cáo nhìn chung là tích cực, nhưng khuyến nghị chính phủ Việt Nam cần thông qua và thực hiện các hiệp ước quan trọng về nhân quyền, trong đó có Hiệp ước chống Tra tấn và các Hành vi Đối xử Độc ác, Vô nhân tính hay Nhục hình. Đặc sứ của Liên Hiệp Quốc về các vấn đề dân tộc thiểu số công bố một bản báo cáo có tính phê phán cao hơn, ghi nhận một số tiến bộ, nhưng nêu rõ những quan ngại về nguy cơ xâm phạm quyền tự do tôn giáo và “các vi phạm nghiêm trọng về quyền công dân.” Đặc sứ cũng nhận xét thẳng thắn rằng những có những cản trở trong chuyến công tác của bà gây “hạn chế khả năng tiếp cận những góc nhìn khác ngoài những người đồng tình với quan điểm chính thống của Chính phủ.”

      THE TRUTH – JUSTICE – LOVE

Dominhtuyen

 

The report in 2012 of the International Organization for Human Rights (Human Rights Watch) about the increasing persecution of Vietnamese communist state government for the basic freedom of the people in the country have been reflected clearly clear and honest about the current picture of human rights situation in Vietnam. In the context of the economy more severely degraded due to the corruption rife everywhere and in many areas around each other, from the health system, education … to the field of Finance .. Where … where also flooded two from the “Corruption”. Most serious corruption related to land not only hand in driving the economy of the country to the brink of the abyss, but also is the main cause leading to political instability and Social Affairs as well as creating atmosphere tension between the people and the government.

 

Corruption increased and prolonged survival for many decades not only erode the trust of the people for the government in a number of areas where even completely lost faith in the policies of the Party and government State of Vietnam. From the Secretary General of the Communist Party of Vietnam, Nguyen Phu Trong to HE President Truong Tan Sang, as well as head of government, prime minister Nguyen Tan Dung, people no longer trust in Personality ethics, as well as their true leader to steer and lead the country to stability and sustainable development. In protracted conference center in Hanoi recently under the chairmanship of the Politburo and the Central Committee of the Communist Party of Vietnam, we see dense flowery words are “self- point “, which is” self-criticism “and any is” Self errors, defects “….. but the end result just like a symphony, choir of a country band business, drums play agreeable,  trumpet blow backward and a …… for the cause of the country, because the image and future of the Communist Party of Vietnam, as appreciation from the public contribution to major component party members …..! Meeting of the Central Executive Committee of the Communist Party of Vietnam … to weigh the benefits and losses, has come to the consensus as a soft answer turns away wrath, create more opportunities for the Politburo and Comrade X, Member of the politburo repair defects, repair mistakes to continue to dedicate …..for the land of our beloved country Vietnam!!!

 

After the events that there’s no solution to the problems, what will happen that maybe people already know. As the situation of a person with a gun on head but still escape from death, more arrogant and more brutal. Discussing human rights! Freedom and Democracy -! you just require comfortable, themselves comfortable demonstrations, and comfortable on the opposition. International human rights are basic things that every person after birth is inherited by each other and like each other. Communist Party and State governments Vietnam, we always respect the basics. However, due to the unique culture and identity of the nation, as well as due to the political and social context differences between countries together should the Government of the Socialist Republic of Vietnam has own reasons, has own laws and its own rules for their country when applying around in the Universal Declaration of Human Rights in Social Vietnam and the Vietnamese people’s private lives. General views of the leaders of the Party and the government of Vietnam has so clearly. You are the people, you are the owner of country, you have right to express, you have the freedom to fulfill the basic human rights but must be consistent with “the current provisions of the State law….!!!  “.

 

That’s already, basically, and political theory, the State of Vietnam on the form always respect their commitments on human rights. Like this, the churches, temples and other heir places still be allowed to open, still allowed to pray or attend Mass, then why say there is no religious freedom? Feel free to comment and said but in the framework and where the law allows, is not anyone causing trouble or harassment why sure that do not have the right to freedom of speech …? Hundreds of newspapers, magazines and books are sold abound in the streets so why say Vietnam is not Press Freedom …? Bishops, priests and religious men and women still go to church, temple ceremonies State even additional contribution Priests state, Monks-owned and owned monks exacerbating the rich of Religious Belief, why saying that the State suppressed the Religion …!!! in general, if say the communist government repression and violation of human rights of the people is really unjust to the Vietnamese government. Is there, this is only instigated, provoked by the reactionary forces behind the purpose of defamation good image of the people’s revolutionary government, with scheming to overthrow the government ….. . and all those people need to be punished before the law under Article 88, Article 79 and Article 258 of the Criminal Code of the Socialist Republic of Vietnam. This cell is the noble language of our beloved late President Ho Chi Minh, the beloved teacher and a great leader of the Vietnamese communists. Requirements entire Party, army and people, and all officers and employees of government institutions have in mind, thorough and thoroughly executed. The Human Rights in the eyes of the communist of Vietnam is like that….

 

 

News

Human Rights Watch

World Report 2012: Việt Nam

Events in 2011

Vietnamese government systematically suppressed freedom of expression, association and peaceful meeting. The writer, blogger and independent human rights activists who spoke to question government policies, detect corrupt officials or party calls for regime change in democratic solutions often Police harassment, strict monitoring, isolated detention for long periods and do not have access to legal resources, and treatment of more severe sentences than with vague charges of national security violations.

The police are often accused of violating torture to force confessions and, in some cases, have used excessive force in dealing with crowded demonstrations against their invasion shelter, land acquisition or violence of the police. The protests against China in Hanoi and Ho Chi Minh City in 2011, disbanded by police, who joined protesters threatened, harassed, and in some cases detained in a few days.

Vietnamese Communist Party Congress held on January 11th, 2011 and National Assembly elections staged by the government in May to establish the leadership of the Communist Party and the government in the next five years follow. Through both events mentioned above, did not see any signs of a serious commitment to improve poor record on human rights in Vietnam. Prime Minister Nguyen Tan Dung began his second term in July, with the strong support of the Ministry of Public Security and other conservative elements.

Persecution of dissidents

2011 witnessed a continuous string of arrests and a political trial, perhaps partly stems from concerns of the Vietnamese government about the possibility of the democratic movement the Arab Spring may spread to Asia.

In the first ten months of 2011, at least 24 human rights activists were sent to prison. Except for one, all of which were prosecuted on charges of “propaganda against the state” (article 88 of the Penal Code), “undermining national unity policy” (article 87), or ” activities aimed at overthrowing the government “(Article 79). Three vague law has been applied to imprison hundreds of peaceful activists during the past decade. In addition, police also arrested at least 27 religious and political activists in 2011. Blogger Nguyen Van Hai, known under the name Dieu Cay, was being held without news from November 2010. Two bloggers pro-democracy, Nguyen Ba Dang and Phan Thanh Hai, has been detained without trial since 2010.

In a large trial in April 2011, well-known legal activist Cu Huy Ha Vu was sentenced to seven years in prison on charges of propaganda against the state. In the appeal, the sentence remains the same.

In May, the People’s Court of Ben Tre Province treated seven peaceful campaigners for land ownership, including Pastor Duong Kim Khai Hoa Hao Buddhists Tran Thi Thuy on charges of anti-government and the their many years in prison.

The government continued to harass, interrogate, and in some cases, arrested and imprisoned those who criticized online. In January 2011, police arrested blogger writing about human rights Ho Thi Bich Khuong. In May, democracy activists Nguyen Kim Nhan was arrested for anti-government propaganda reasons, only five months old after his prison sentence for the said offense. In August, blogger Lu Van Bay was sentenced to four years in prison for writing articles democracy activists on the internet. Also in August, a blogger Pham Minh Hoang was sentenced to three years in prison for anti-government.

The activities of ethnic minorities also arrested and imprisoned. In January, a court in Lang Son province sentenced blogger Vi Duc Hoi, ethnic Tay, to eight years in prison on charges of propaganda against the government, then reduced the sentence to five years on appeal in April. In March, land rights activists Chau Heng, a member of the Khmer Krom minority in An Giang sentenced to two years in prison on charges of “damaging property” and “disturbing public order. “In April, Gia Lai Provincial People’s Court sentenced to eight Montagnard Protestants from eight to twelve years in prison under Article 87 of the penal code, with the contents of the charge of” undermining national unity policy . ”

The right to freedom of speech, Groups and Information

The government does not allow independent media or private activities in the country, and tight control of the media and the internet. There are criminal sanctions for authors, publishers, websites, and internet users have released material behavior alleged against the government, threaten national security, reveal secrets State or propagate the idea of ​​”reactionary.” government blocked access to politically sensitive sites, set out provisions compel the internet cafe to monitor and store information about the activities of network users, pressure and harassment of independent bloggers and online critics.

In August, the Chinese protest dispersed by force. Participants protesters threatened, harassed and arrested for peacefully marched close to the Chinese embassy and around Hoan Kiem Lake. Government newspapers, including newspapers and television stations, continually put the negative images of people participating in demonstrations and paste them the label “reactionary.”

Religious Freedom

Government control of religious activities by the regulations, registration requirements, together with the book is harassed and monitored. Religious organizations were required to register with the government and operate under the government-run religion. Despite allowing many religious basis is entitled in connection with the celebration of the ordinances, the government has banned all religious activities which they arbitrarily go against the “national interest,” Image entitled to national unity, disturbing public order or “sow divisions.”

Local police continue to prevent the Hoa Hao Buddhist groups have not been accredited to conduct government organizations anniversary Hoa Hao Huynh Phu So. In the Buddhist holidays in July and August, the Da Nang police blocked the road in two Giac Minh and An Cu and threaten Buddhists. Both temples are associated with the Unified Buddhist Church of Vietnam is not recognized by the government.

In January, the Protestant pastor Nguyen Trung Ton was arrested for unknown reasons. Three activists for the Catholic Xiamen often – Blei, Dry and Pset – was arrested in March. Two activists of Hoa Hao, Nguyen Van Lia and Tran Hoai An, was arrested in April and July. Also in April, the Protestant pastor Nguyen Cong Chinh was arrested and charged with “undermining national unity policy.” At least 15 Catholics associated with the Redemptorists in Hanoi and Ho Chi Minh City, including two bloggers Le Van Son and Ta Phong Tan was arrested within months of July, August and September.

In July, religion and democracy activists known, Father Nguyen Van Ly, was forced to return to prison after nearly 16 months of treatment / house arrest. Father Ly was paralyzed part of the body due to old sequelae of stroke in prison, and the situation continues to cause serious concern about his health.

Justice System

News about police violence, including torture and beatings to death, continue to appear in all regions. Only the first 10 months of 2011, at least 13 people have died in police custody.

Accused of violating the political and religious, or the case is considered sensitive often tortured during interrogation in solitary confinement before trial and never see relatives or legal advice. The court in Vietnam has been under the tight control of the government and the Communist Party of Vietnam, the lack of independence and impartiality. The political dissidents and religious often punished without legal assistance in the courts do not ensure justice in accordance with international standards. The defense lawyer for the politically sensitive cases threatened, harassed, expelled (from union lawyers) and was imprisoned.

Vietnamese law continues to empower “administrative probation” arbitrarily without trial. Ordinance No. 44 (2002) and No. 76 (2003), the peaceful dissidents and those who are regarded as elements which may cause damage to national security or public order community may be forced into the mental health establishment, under house arrest or probation in the center of “healing” and “education” by the executive government.

The drug can be brought to the rehabilitation center focus of the government, where they are forced to participate in “occupational therapy” of prescription drug methods in Vietnam. As of early 2011, the country has 123 probation centers are about 40,000 people, including minors age 12. The arrest these people without having to go through a proper legal process or subject to judicial review under any form, and usually last up to four years. If you violate the rules of the center – including regulations on labor, students were beaten with batons, shot with electric batons, and being held in the discipline with diet cut reduced. Detoxification alumni said they had been forced to work in cashew processing line and other agricultural work, including potato and coffee; construction work; apparel and processing industries such as bamboo and rattan processing. Under Vietnamese law, mining companies offering exempt from the center. Some products are the result of forced labor process mentioned above have found their way into the supply chain objectives of the export company supplying foreign markets, including the United States and Europe.

Key International Partners

Complex relationship with China plays an important role in domestic and foreign policy in Vietnam. Internally, more criticism on the national spirit from the lobbyists and some retired military officers have on government’s weak response to behavior that majority of the Vietnamese people South to China’s aggressive expression for the two archipelagoes of Hoang Sa and Truong Sa is in dispute. In 2011, government efforts to silence unanimously oppose China is becoming more open and clear.

On foreign policy, the government has tried to strengthen cooperation with the United States, India, Japan and neighboring ASEAN countries to create a counterweight to the influence of China.

Although Japan has a favorable position as a the largest bilateral donor of Vietnam, the country continues to not make public comments about declining record on human rights in Vietnam.

Relations between Vietnam and the United States continue to grow in the direction of closer together. In September, Vietnam has opened a new consulate in New York, and a U.S. consulate in Ho Chi Minh City is expanding with the opening of an American Center was opened. The United States and Vietnam are also involved negotiating with a number of other countries joining the Trans-Pacific Partnership, a multilateral free trade agreements.

In January and May, the UN’s independent expert on Vietnam in 2010 published his comments. UN envoy on human rights and poverty make a report is generally positive, but recommends that the government of Vietnam should adopt and implement key human rights treaties, including Convention against Torture and Treat Behavior cruel, inhuman or Corporal Punishment. UN special envoy for minority issues published a highly critical report, noted some progress, but stating concerns about the risk of infringement of religious freedom and “serious violations of civil rights.” envoy also said frankly that the obstacles in her mission cause “limited access to view other people who agree with official views of the Government. “

Advertisements
Categories: Uncategorized | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Điều hướng bài viết

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Blog tại WordPress.com.

%d bloggers like this: